Chương 922
Bà không phải thánh mẫu, không thể tha thứ được.
Nhưng không ngờ Cố Tĩnh Đình lại dùng những lời này để khiến bà chịu thua?
Rốt cuộc vẫn là do bà ta coi thường Cố Tĩnh Đình, xem nhẹ tiểu bối này.
Trong lòng bà ta lại không nhịn được mà trách con trai mình, đã báo nửa ngày rồi mà còn chưa đến. Rõ ràng là công ty không xa nơi đây, tại sao tốc độ lại chậm như vậy?
...
Khi Cố Tĩnh Đình ra khỏi nhà hàng thì đúng lúc gặp phải Đường Diệc Sâm đang đi đến.
Đến giờ thì còn điều gì không rõ đây? Không cần phải nói cũng biết là Đường Tử Nhu gọi anh đến.
Cô chớp mắt, cũng không thèm nhìn Đường Diệc Sâm, lướt qua người anh rồi thẳng. Cánh tay chợt bị anh bắt lấy.
Ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, Cố Tĩnh Đình làm như không nhìn thấy anh vậy "Buông tay ra."
"Tĩnh Đình." Mấy ngày nay Đường Diệc Sâm không xuấthiện, thật ra là có một số việc chưa xử lý xong. Đường Môn muốn chống lại Long Đường thì nhất định phải mở rộng thế lực của mình.
Mấy ngày này, anh vẫn luôn bận bố trí.
Anh muốn tạo ra một màn phòng ngự h0àn hảo, ít nhất là khiến cho Hiên Viên Diệu không có cơ hội xuống tay với người bên cạnh anh.
Vậy nên ngày hôm đó khi Cố Tĩnh Đình đuổi anh đi, anh cũng muốn nhân cơ thể này để Cố Tĩnh Đình bình tĩnh lại một chút, bớt giận, còn anh thì phải nghĩ kỹ lại một chút tiếp the0 mình phải làm gì mới có thể nhận được sự tha thứ của Cố Tĩnh Đình.
Chỉ là, dù thế nào anh cũng không ngờ tới việc Đường Tử Nhu sẽ chạy đến tìm Cố Tĩnh Đình.
"Em có khỏe không?"
Đường Tử Nhu thiếu nợ anh, lại nhìn thấy Cố Tĩnh Đình không chịu tha thứ mình, có lẽ lời nói ra cũng không được dễ nghe cho lắm.
Điều này làm cho Đường Diệc Sâm rất lo lắng. Mối quan hệ của anh và Cố Tĩnh Đình đủ kém rồi, không thể kém hơn nữa.
"Chỉ cần không thấy anh thì tôi sẽ rất khỏe."
Cố Tĩnh Đình vẫn không nhìn anh như cũ, cô có chút buồn bực.
Vừa rồi cô không muốn nghe Đường Tử Nhu thuyết phục mình nên đành phải chuyển đề tài lên người của Hiên Viên Diệụ
Chẳng qua tɾong lòng cô cũng rất rõ, Hiên Viên Diệu và Đường Diệc Sâm không hề giống nhaụ
Hiên Viên Diệu lạnh lùng vô tình, làm sao có thể so sánh với Đường Diệc Sâm?
Chỉ là bởi vì cô không muốn nghe thấy Đường Tử Nhu cầu xin cô cho Đường Diệc Sâm thêm một cơ hội nữa nên đành phải dùng cách đó để tổn thương người khác.
Nhưng phản kích một trưởng bối như vậy không phải là điều cô mong muốn.
Mà hiện tại tên đầu sỏ gây tội xuấthiện, cô tức giận nên tất nhiên phải xả giận lên người Đường Diệc Sâm.
Sắc mặt Diệc Sâm rất khó coi, nhưng cũng chỉ có một chút. Anh dời mắt sang nhà hàng, suy nghĩ một chút, hơi dùng lực ở tay một chút, kéo Cố Tĩnh Đình đi về phía xe của mình.
"Đường Diệc Sâm, anh muốn làm gì vậy?"
Cố Tĩnh Đình muốn đẩy tay anh ra, nhưng Đường Diệc Sâm nắm quá chặt khiến cô h0àn toàn không thể giãy ra.
Cô nhấc chân lên muốn đá anh một cái, nhưng rồi lại nhận ra bây giờ mình đang mặc váy. Hơn nữa bây giờ tɾong bụng đang có một đứa bé, quả thật không thể dùng võ được.
Mới chỉ tɾong nháy mắt do dự mà cô bị Đường Diệc Sâm mang lên xe luôn.
Một cơn gió thổi qua, thời tiết thoạt nhìn càng thêm u ám, và càng oi bức hơn.