Chương 907
Đường Diệc Sâm hơi giật mình, quay mặt lại, lúc này mới phát hiện Kiều Tâm Uyển không biết tới từ lúc nào, hiện giờ đang đứng ở cửa phòng làm việc.
"Bác gái." Đường Diệc Sâm không hôn nữa nhưng cũng không buông tay ra.
Anh vẫn ôm e0 Cố Tĩnh Đình, vẫn đứng bên cạnh cô, thản nhiên đối diện với ánh mắt của Kiều Tâm Uyển.
Hôm nay Kiều Tâm Uyển tình cờ đi ngang qua công ty Cố Thị. Uông Tú Nga, cũng chính là bà nội của Cố Tĩnh Đình vừa đi nghỉ mát ở sơn trang Thừa Đức về nên tối nay muốn gọi con cháu về nhà ăn cơm.
Mà vốn dĩ bà định gọi đïện thoại thông báo cho Cố Tĩnh Đình, có điều vừa hay ở gần đó nên quyết định đích thân đến tìm cô.
Thế nhưng dù thế nào cũng không ngờ rằng lại có thể nhìn thấy cảnh tượng này.
Đường Diệc Sâm. Cậu ta lại tới đây làm gì vậy?
Cậu ta cảm thấy mình vẫn chưa hại Cố Tĩnh Đình đủ sao?
Một người phụ nữ rơi vào tình huống như thế nào mà lại có thể quyết tâm chia tay với người đàn ông mình yêu tɾong khi biết rõ mình mang thai?
Người đàn ông này đã làm những gì?
Trong lòng Kiều Tâm Uyển ức nghẹn, hơn nữa còn cực kỳ tức giận.
Nhất là bây giờ nhìn thấy vẻ mặt Đường Diệc Sâm làm như không có việc gì, bà lại càng thấy khó chịu hơn.
"Không biết cậu Đường đang làm gì tɾong phòng làm việc của Tĩnh Đình vậy? Chẳng lẽ bản thân cậu Đường đây không cần đi làm sao?"
"Bác gái." Đường Diệc Sâm mỉm cười, không rõ Kiều Tâm Uyển có hiểu rõ mọi chuyện giữa mình và Cố Tĩnh Đình hay không, vì thế nên tay vẫn không rời khỏi e0 của Cố Tĩnh Đình "Cháu nhớ Tĩnh Đình nên đến gặp cô ấy."
Nhìn xem? Kiều Tâm Uyển nhếch môi, ý cười không đến đáy mắt.
Bà đi tới trước bàn làm việc rồi đứng đó, ánh mắt quét qua mặt Cố Tĩnh Đình, tất nhiên không bỏ qua đôi môi hơi sưng đỏ của cô, cũng hiểu điều đó có ý gì.
Ánh mắt hơi lạnh đi, tầm mắt trở lại trên người Đường Diệc Sâm.
"Cậu Đường. Tôi không biết chữ ‘nhớ’ này của cậu là có ý gì? Mấy ngày trước Tĩnh Đình đã chuyển về ở với vợ chồng chúng tôi. Mà mấy hôm nay, tôi cũng không thấy cậu đến nhà lần nào, bây giờ cậu nói cậu nhớ con bé, cậu không thấy mình rất đạo đức giả sao?"
Nếu có thể thì Kiều Tâm Uyển cũng rất độc miệng.
Huống hồ bà không nghĩ rằng mình nói sai. Loại đàn ông dám làm không dám chịu, dám sai không dám nhận, đó chính là loại đạo đức giả.
Môi Cố Tĩnh Đình khẽ giật lên, không lên tiếng, trực tiếp kéo tay Đường Diệc Sâm ra, sau đó quay người đứng bên cạnh Kiều Tâm Uyển, đưa tay nắm lấy tay mẹ.
Mượn động tác này, ngón tay cô khẽ nhéo vào lòng bàn tay Kiều Tâm Uyển một cái.
Ý của cô vô cùng rõ ràng, bảo bà đừng lỡ miệng nói hết ra, để Đường Diệc Sâm biết cô có thai.
Kiều Tâm Uyển trợn mắt nhìn con gái một cái, nhìn bà ngu ngốc đến thế sao?
Cố Tĩnh Đình cúi đầu, được thôi, cô phải tin tưởng Kiều Tâm Uyển.
Chỉ là tin thì tin, nhưng đúng là tình hình trước mắt có hơi hỗn loạn.
Trong mắt Đường Diệc Sâm, động tác của hai người bọn họ chính là Kiều Tâm Uyển không hài lòng vì Cố Tĩnh Đình ở bên cạnh anh, mà Cố Tĩnh Đình bị mắng, đang cúi đầu nghe mẹ dạy bảo.
Trong lòng bất giác dâng lên một phen thấp thỏm.
Trước khi đến tìm Cố Tĩnh Đình, anh đã nghĩ tới hàng trăm hàng ngàn tình huống mà mình sẽ gặp phải.