⬅ Trước Tiếp ➡

Đường Diệc Sâm không đi ra ngoài mà ngược lại còn mỉm cười, tiếp tục vươn tay ôm lấy Cố Tĩnh Đình.
"Tĩnh Đình, thừa nhận đi, em vẫn còn cảm giác với anh."
Nếu không cô sẽ không chìm đắm vào nụ hôn của anh.
Đối với anh mà nói, đây chính là một tin tốt bởi vì tɾong lòng Tĩnh Đình của anh vẫn còn có anh.
"Đường Diệc Sâm." Cố Tĩnh Đình giận đến mức bật cười, thu lại vẻ không tự nhiên trên mặt, thay vào đó là sự châm biếm tột cùng "Đây chỉ là nhu cầu tình du͙c bình thường thôi. Dù sao thì đàn ông có ham muốn và phụ nữ cũng vậy. Không có bất cứ ý nghĩa gì."
Cô nói như vậy, cứ nghĩ Đường Diệc Sâm sẽ tức giận, nhưng anh chỉ chăm chú nhìn cô, tɾong mắt không có một chút ý muốn tức giận nào.
Bị ánh mắt của anh nhìn đến mức có hơi không được tự nhiên, Cố Tĩnh Đình muốn quay mặt đi nhưng đúng lúc này anh lại đưa tay nâng vai cô lên, không cho cô trốn tránh.
"Vậy sao? Nếu em đã có cảm giác với anh, vậy anh nghĩ bắt đầu từ hôm nay trở đi, anh sẽ luôn ở bên cạnh em, thỏa mãn ham muốn của em bất cứ lúc nào, bất kỳ nơi đâụ Thế nào?"
"Vô liêm sỉ." Cố Tĩnh Đình quả thực không ngờ da mặt Đường Diệc Sâm lại dày như vậy "Đường Diệc Sâm, anh bỉ ổi."
"Bỉ ổi?" Đường Diệc Sâm tựa vào trán cô, giọng nói trầm thấp mà tràn đầy từ tính của anh, mang the0 vài phần cám dỗ "Mới đó mà đã bỉ ổi rồi? Vậy như thế này thì sao?"
Trong lúc nói chuyện, anh lại hôn lên môi cô một lần nữa.
Không chỉ môi mà còn cả má, cả mi tâm, cả trán của cô, cuối cùng lại trằn trọc mút lấy vành tai tròn trịa của cô.
Bên trái một chút, bên phải một chút, hôn đến mức khiến Cố Tĩnh Đình gần như sắp phát điên mới lui ra một chút, nét mặt mang the0 vẻ ranh mãnh, tinh nghịch.
Anh biết mình làm như vậy rất bỉ ổi, nhưng mấy ngày nay ở cùng với Đường Tử Nhu, bà đã nói một câu khiến Đường Diệc Sâm cảm thấy rất có lý.
"Liệt nữ sợ triền lang", chỉ cần anh không ngừng quấn lấy Cố Tĩnh Đình, chỉ cần anh không ngừng xuấthiện trước mặt cô, chỉ cần anh cố gắng trả giá khiến cô tin tưởng sự chân thành của mình. Anh không tin Cố Tĩnh Đình sẽ không vì thế mà động lòng.
Bỗng nhiên Cố Tĩnh Đình nhớ đến lúc hai người mới ở bên nhau, anh cũng dáng vẻ này.
Khi đó tɾong lòng cô rất kháng cự anh.
Nhưng sau đó cô lại không quản được trái tim mình, cứ thế rơi vào bẫy của anh hết lần này đến lần khác nên mới khiến nó tràn đầy thương tích như ngày hôm nay.
Bây giờ cô lại muốn đâm đầu vào cục diện đó sao?
Không. Cô không muốn lặp lại sai lầm của mình một lần nữa. Đối với Đường Diệc Sâm, cô có thể tránh xa anh bấy nhiêu thì nên tránh xa từng ấy...
Trong lòng nổi lên một trận hỗn loạn, hồi tưởng lại những cảnh tượng tɾong quá khứ khiến cô nhất thời không đẩy Đường Diệc Sâm ra. Mà anh lại mượn cơ hội này xông tới, tiếp tục hôn lên môi cô.
Bàn tay to lớn giữ chặt e0 cô, ôm lấy thân thể cô, để cô dựa sát vào người mình hơn.
Nghiêng đầu xuống, môi cách cánh môi của cô không quá hai centimet nữa.
Bốn cánh môi chạm vào nhau, anh mới định vươn đầu lưỡi ra nếm thử mùi vị ngọt ngào của cô thì đúng lúc này, một giọng nói không thuộc về nơi này vang lên.
"Tĩnh Đình, các người đang làm gì vậy?"


⬅ Trước Tiếp ➡