Chương 1183
Lý Đan Kỳ bĩu môi, sắc mặt mang vẻ buồn bã mà chính cô cũng không chú ý tới "Đúng là em muốn nghỉ ngơi. Nhưng em bận, mà anh lại còn bận hơn cả em. Lâu lắm rồi em không được gặp anh."
"Chẳng phải ngày nào anh cũng về nhà đó sao?"
"Phải, ngày nào anh cũng về nhà nhưng lần nào anh về em cũng ngủ mất rồi."
Lý Đan Kỳ bĩu môi, càng lúc càng thấy bất mãn "Anh đang bận chuyện gì vậy? Tại sao lúc nào cũng về muộn như thế?"
Nói không để ý là giả. Trong lòng có ai đó nên tự nhiên sẽ hy vọng được biết anh ở đâu, đang làm cái gì, muốn biết tất cả mọi thứ về anh.
Huống chi cô thật sự rất lo lắng tɾong lòng Hiên Viên Diệu sẽ ghét bỏ hoặc cảm thấy cô rất phiền toái.
Bản thân cô tồi tệ, thân còn đang gánh huyết hải thâm thù.
Hiên Viên Diệu nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của cô với vẻ mặt khiển trách.
Ánh mắt mệt mỏi rõ rệt như vậy mà vẫn cố chấp chờ anh về nhà.
Đột nhiên tɾong lòng có cảm giác như thứ gì đó đang xao động mà chính bản thân anh cũng không rõ.
Cảm giác đó khiến anh nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào.
Lý Đan Kỳ...
Từng dòng suy nghĩ quanh quẩn tɾong đầu, cuối cùng nắm lấy tay cô "Vốn là định giấu em nhưng nhìn em thế này, sợ là không thể giấu được nữa rồi."
Có chuyện gì vậy?
Lý Đan Kỳ sốt sắng nhìn nét mặt nghiêm túc của anh, tɾong đầu hiện lên một cảm giác cực kỳ không tốt.
Anh, không phải anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài đấy chứ?
"Nếu anh định nói là anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài thì bỏ đi, không cần nói nữa đâụ"
Lời nói tɾong vô thức, thốt ra trước khi lý trí của cô kịp xuấthiện.
Vừa dứt lời, Lý Đan Kỳ đã cảm thấy rất phiền não.
Không chỉ phiền não mà còn có ngượng ngùng, khó xử, lúng tũng và xấu hổ.
Cô cũng không biết mình phải phản ứng như thế nào, vội gạt tay Hiên Viên Diệu ra rồi vọt vào phòng tắm.
Nhưng Hiên Viên Diệu lại nhanh nhẹn nắm lấy tay cô, nắm rất chặt, h0àn toàn không cho cô giãy ra.
"Vừa nãy em chẳng nói gì cả." Lý Đan Kỳ chỉ hận không tìm được cái lỗ để chui xuống.
"Em nói rồi." Đây là lần đầu tiên Hiên Viên Diệu thấy người phụ nữ này để lộ dáng vẻ đó ra trước mặt anh.
Trong lòng có chút tươi mới, vui sướng và cả chút suy tư nghiền ngẫm.
Hơi nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ bé đang đỏ bừng của Lý Đan Kỳ, tay anh phủ lên hai má cô rồi nhẹ nhàng vuốt ve "Sao em có thể nói những lời như thế?"
Lý Đan Kỳ cực kỳ lúng túng, cô cứ tưởng rằng anh sắp nổi giận nhưng lời anh nói tiếp the0 lại khiến cô kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Cái gì mà nếu anh có phụ nữ bên ngoài thì không cần nói với em?"
"Ý em là kể cả anh có người phụ nữ khác bên ngoài thì em cũng không để tâm đến sao? Tình yêu của em dành cho anh chỉ có một chút đó thôi? Lòng tin của em đối với anh cũng chỉ có chút ít thế thôi?"
"Diệu?" Lý Đan Kỳ sửng sốt. Hiên Viên Diệu vẫn nói tiếp.
"Nếu anh có người phụ nữ khác bên ngoài thì em nên đứng ra tuyên bố chủ quyền, nói anh là của em để những người phụ nữ đó tránh xa anh ra một chút."
Lý Đan Kỳ gần như sắp khóc, anh... anh đang nói cái gì vậy?
"Hay là vốn dĩ em không quan tâm anh đến vậy, cũng không để ý chuyện anh ở bên những người phụ nữ khác?"