Chương 1182
Sau đó sẽ có ngày cô báo thù cho ba mẹ.
Mỗi ngày cô đều rất mệt mỏi, mệt đến mức vừa về đến phòng đã không còn chút sức lực nào để làm việc khác.
Tắm qua một cái rồi đi ngủ luôn.
Mà tɾong khoảng thời gian này Hiên Viên Diệu cũng rất bận rộn. Cô đi sớm về muộn và anh cũng vậy.
Nếu không phải mỗi ngày bên giường có dấu vết người ngủ thì thậm chí cô còn không biết anh có trở về hay không.
Bởi vì hai người chẳng có lúc nào chạm mặt nhaụ
Nhưng dần dần cô cũng bắt đầu quen với ℭường độ huấn luyện này.
Hôm nay trở về vẫn thấy mệt mỏi như vậy nhưng cũng không phải là không thể chịu được.
Thả mình nằm phịch xuống chiếc giường mềm mại, cô cũng không vội đi tắm.
Cơ thể mệt mỏi cả tháng trời, đây là lần đầu tiên cô có thời gian để suy nghĩ đến phản ứng của Hiên Viên Diệu lúc anh biết chuyện.
Thứ nhất, anh rất nhiệt tình giúp cô báo thù, thậm chí còn huấn luyện cho mình.
Thứ hai, anh không hề thấy sợ hãi hoặc cảm thấy bực bội khi dính vào rắc rối.
Mà mấy ngày nay anh và cô cũng đi sớm về muộn như nhaụ
Anh đang làm gì vậy?
Một gia đình mở xưởng sản xuấtvũ khí. Trước đó sốt sắng chuyện báo thù nên không nghĩ đến một chuyện đơn giản như vậy đáng sợ như thế nào.
Nhưng cô lại không cảm thấy kỳ lạ vì người như anh, cho dù đứng trước hàng ngàn con người, nhìn đời bằng nửa con mắt thì cô cũng cảm thấy bình thường.
Bởi vì quả thật trên người Hiên Viên Diệu toát ra hơi thở ngạo mạn như thế.
Hít một hơi thật sâu, sau khi thân thể mệt mỏi đến cực hạn thì tình yêu và nỗi nhớ nhung dành cho Hiên Viên cũng bắt đầu trào dâng.
Lúc này cô mới nhận ra mấy ngày nay mình đều bận rộn chuyện huấn luyện, chiếc áo len muốn tặng cho anh cũng chỉ mới đan được một nửa.
Nhìn đồng hồ, còn chưa đến tám giờ tối, Hiên Viên Diệu sẽ không về nhà sớm như vậy.
Cô ngồi dậy, không để ý đến cơ thể vẫn đang đau nhức của mình, vội vàng xông vào tɾong phòng thay đồ lấy chiếc áo len mới đan được một nửa đó ra rồi bắt đầu làm tiếp.
Cách một thời gian không làm nên tay chân lại luống cuống.
Mất một ít thời gian mới bắt đầu quen với động tác này.
Cầm súng quen rồi bây giờ lại cầm cái này, cảm giác cứ kỳ quái thế nào.
Nhưng khi cơ thể và tâm trí đắm mình tɾong tình yêu dành cho Hiên Viên Diệu thì lại cảm thấy được đan chiếc áo len này cho anh là một chuyện cực kỳ hạnh phúc.
Bây giờ còn cách một tháng nữa là đến năm mới, mong là cô có thể đan áo xong tɾong tháng này.
Trong lòng nảy ra ý nghĩ này làm tốc độ đan áo của cô càng nhanh nhẹn hơn.
Thế mà chỉ tɾong hai tiếng đồng hồ đã đan được không ít.
Đang định tiếp tục thì lại nghe thấy tiếng bước chân mơ hồ vang lên phía ngoài cửa. Nghĩ cũng không kịp nghĩ, cô lập tức giấu kín đồ tɾong tay đi, lúc đi ra ngoài đã thấy Hiên Viên Diệu đứng tɾong phòng rồi.
Hiên Viên Diệu thấy cô không ngủ say như trước thì có hơi nghi hoặc.
Có điều cũng chỉ có một chút xíu, rất nhanh anh đã đi tới trước mặt Lý Đan Kỳ "Thế nào? Hôm nay không mệt sao?"
"Mệt." Lý Đan Kỳ gật đầu, cực kỳ thật thà thú nhận "Rất mệt, ngày nào cũng rất mệt mỏi."
"Mệt mà còn không đi nghỉ đi à?"
Giọng điệu Hiên Viên Diệu tựa như có chút trách móc.