Chương 1164
Hiên Viên Diệu bỗng chốc ngồi dậy, anh thế mà lại ngủ cả đêm trên giường của Lý Đan Kỳ rồi?
Trước kia cho dù anh một đêm chơi mấy người cũng chưa bao giờ để cho bất kỳ người đàn bà nào ngủ cùng mình, lại càng không ngủ trên giường của bất cứ người nào.
Mà hôm qua mặc dù anh cũng chơi thỏa thích nhưng cũng không tính là quá mệt mỏi.
Thế nhưng mà anh lại bỏ quên mất cảm giác mà ngủ lại trên giường Lý Đan Kỳ?
Hiên Viên Diệu không ngồi yên, vội vã xuống giường muốn về phòng. Không ngờ động tác quá lớn làm dịch góc chăn lộ ra bờ vai vừa nhìn đã thấy trên đó phủ đầy vết xanh tím.
Không riêng gì vai, mấy chứng cứ yêu thương này phủ đầy trên ngực, trên đùi, bụng dưới rồi cánh tay cô.
Tất cả đều là vết tích của hành động tàn phá bừa bãi mà anh làm đêm qua.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt, anh trước giờ chỉ để ý tới cảm giác của bản thân. Đến lúc để bản thân thỏa chí tung h0ành thì làm sao để ý tới cảm giác của đối phương?
Có điều nhìn thấy bé nhỏ cả người toàn vết thâm tím đáng thương, giống như vừa bị người tàn nhẫn chà đạp một phen anh lại phát hiện hình như anh lại muốn làm cô bé này lần nữa.
Vừa nghĩ tới liền hành động, buổi sáng vốn là mùa động đực, giờ lại thêm cảm xúc dâng trào anh cũng chẳng tội gì mà ủy khuất chính mình.
Chỉnh lại dáng nằm của Lý Đan Kỳ, bàn tay len vào giữa hai chân cô vuốt ve vài cái, chỗ đó vẫn còn giữ dấu vết của cuộc thâu hoan đêm qua. Anh cũng mặc kệ mà hôn Lý Đan Kỳ, hôn lên mấy cái mới phát hiện cô h0àn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Anh cũng không kìm nén nổi du͙c vọng tɾong lòng nữa, anh nhấc chân của cô lên cứ thế bắt đầu chuyển động ra vào.
Đồng chí Lý Đan Kỳ cả người đang mệt mỏi ra rời lại thêm lần nữa bị tập kích vào bộ phận yếu ớt nhất.
Đau đớn, vừa căng đau vừa chướng khiến cô nhăn mày, thế nhưng vẫn kiên quyết chìm tɾong giấc ngủ chỉ nhẹ nhàng mà nức nở rên lên.
Mà mặc kệ cô nức nở nghẹn ngào đáng thương cỡ nào thì cũng không ảnh hưởng tới vận động buổi sáng của Hiên Viên Diệụ
Hung hăng mà đòi hỏi cô một trận, một mực ma͙nh mẽ tới khi anh h0àn toàn buông lỏng mới chịu rút người anh em của mình ra mà đi tắm.
Đánh răng rửa mặt đơn giản xong anh ra khỏi phòng. Từ đầu chí cuối anh cũng không nhìn Lý Đan Kỳ thêm cái nào.
Sau khi anh đi rất lâu Lý Đan Kỳ mới tỉnh lại. Mở mắt muốn rời giường cô mới phát hiện cả người mình đau đớn như vừa bị xe tải cán qua. Cả người đều đau, đau nhất là chỗ đó, cơ bản là nhấc ngón tay cũng thấy đaụ
"Hít...iii"
Hít sâu một hơi Lý Đan Kỳ mới nhớ ra hôm qua là sinh nhật tròn 18 tuổi của mình. Hiên Viên Diệu tự đóng gói bản thân làm quà tặng cho mình.
Nhưng nhìn lại tình trạng bản thân hiện tại cô sâu sắc nghi ngờ đây hẳn là cô mới là người đóng gói bản thân tɾong bộ váy bọc quà xinh đẹp tặng cho anh?
Muốn bước chân xuống giường nhưng cả người mềm nhũn khiến cô ngã xuống khỏi giường. Cô đưa mắt nhìn khắp phòng, đã không còn thấy bóng dáng Hiên Viên Diệu nữa rồi.
Anh, không ở đây sao?
Trong lòng đột nhiên có chút cảm giác mất mát không hiểu nổi.
Hôm qua chính là lần đầu tiên của cô anh lại nhiệt tình như thế. Đáng ra sáng nay tỉnh dậy phải có anh ở bên cạnh cô mới đúng chứ nhỉ?