Người Tình Bí Ấn
Chương 1163
⬅ Trước Tiếp ➡

"Diệu " Nửa âm cuối đã biến thành tiếng rên đau đớn, anh nhấn e0 vùi toàn bộ phân thân vào tɾong cô.
Phút giây đụng phải rào cản cuối cùng kia Hiên Viên Diệu nhe0 mắt tɾong đó là tia sáng khát máu đang lóe lên.
Nhìn thấy Lý Đan Kỳ vì đau đớn mà nhăn nhó mặt mày, đau đến nỗi cả người cô đang run rẩy co cuộn lại, anh hẳn là nên rút ra, nên buông tay mà dỗ dành cô.
Thế nhưng anh có bao giờ là một người biết thương hoa tiếc ngọc gì đâụ Anh lại càng chẳng phải một người sẽ kiềm chế xúc động bản thân vì ai.
Đã nhịn đói lâu như thế, khó lắm mới có được một người phụ nữ, không còn không được gọi là phụ nữ phải gọi là cô gái nhỏ, thiếu nữ mới đúng, cô gái này khiến cho anh có chút hứng thú.
Làm sao anh có thể nhịn không để bản thân tận hứng được đây?
Anh dùng đủ loại biện pháp dụ dỗ, trêu đùa với Lý Đan Kỳ, khiến cô hết lần này tới lần khác phải mở miệng cầu xin anh, gọi Diệu, ngừng. Diệu, đừng... ngừng.
Giọng nói non mềm kia, ngọt ngào như thế, mềm mại như thế. Khiến người nghe thoải mái vô cùng.
"Cuối cùng là muốn dừng hay muốn tiếp nào?"
Anh biết rõ cô đang gọi tên mình nhưng vẫn không nhịn được mà chọc cô.
"Diệụ.." Chính cô cũng không biết bản thân đang muốn gì nữa. Cô nhăn mày, cảm giác trên người tưởng như đau nhức lại giống như vui thích.
Giống như không biết gì lại như đang quấn quýt.
"Không được rồi, sâu quá." Cô thậm chí cảm thấy bụng của mình đang lồi lên một cục.
Cái đó của anh thật sự quá lớn.
"Sâu sao?" Tròng mắt anh vằn lên tia máu, mà sự khát máu tɾong anh lại càng đậm thêm.
Hiên Viên Diệu híp mắt nhìn cô, rút toàn bộ phân thân của mình ra, sau đó lại nặng̝ nề tiến ma͙nh vào "Thế thì lại sâu thêm chút nữa đi."
"Diệụ.." Cô hét lên.
Hiên Viên Diệu cũng không kiềm chế bản thân nữa, e0 ếch không ngừng đâm chọc. Hoàn toàn không để ý tới cô gái nhỏ vừa mới trải sự đời mà cũng chẳng quan tâm người con gái tɾong lòng vẫn còn nhỏ.
Anh đã ăn chay một năm rồi, tự thấy bản thân không ăn cô luôn từ lúc cô mới tới là đã quá nhân từ rồi.
Anh không ngừng đòi hỏi, không ngừng tiến sâu vào. Lăn lộn Lý Đan Kỳ cả đêm, hết lần này tới lần khác.
Một mạch tới khi anh phóng thích toàn bộ tinh dich tɾong cô mới chịu rút ra. Anh cũng đã mệt mỏi cực độ lúc này mới trở mình nằm xuống giường ngủ mất.
Còn về phần cô gái nhỏ Lý Đan Kỳ thì đã anh dũng hy sinh, bất tỉnh nhân sự tɾong đỉnh triều sung sướng giữa ranh giới đau đớn và vui thích từ ngay lần đầu anh suất tinh rồi.
Hiên Viên Diệu híp mắt thả lỏng mình ngủ thiếp đi.
Mà suy nghĩ cuối cùng trước khi đi vào giấc mộng của anh chính là , "mỹ thực" hôm nay mùi vị không tồi...
Đồng hồ sinh học của Hiên Viên Diệu cực kỳ đúng giờ khiến anh vẫn thức giấc rất sớm.
Mở mắt muốn dậy, anh lại phát hiện đây không phải chiếc giường của mình mà là...
Ký ức đêm qua nảy lên tɾong đầu, anh liếc nhìn người đang nằm bên cạnh Lý Đan Kỳ còn đang ngủ, gương mặt ngọt ngào say ngủ lại mang the0 nét hồn nhiên của thiếu nữ.
Mà qua một đêm yêu thương không mệt mỏi của anh đã để lại trên gương mặt ngây thơ ấy mấy phần quyến rũ.
Đúng là một báu vật để "yêu thương". Một ý nghĩ chợt lóe lên tɾong đầu anh như thế.


⬅ Trước Tiếp ➡