Người Tình Bí Ấn
Chương 1161
⬅ Trước Tiếp ➡

"Vui. Em rất vui." Từ sau khi ba mẹ mất đi hôm nay là ngày cô cảm thấy hạnh phúc nhất.
Có một người nhớ tới sinh nhật cô, ghi nhớ sở thích của cô. Cô làm sao có thể không vui?
" Đan Kỳ." Bàn tay Hiên Viên Diệu áp lên mặt cô, giọng nói đè nén lộ ra mấy phần khát vọng "Anh cũng rất vui."
Lý Đan Kỳ nhìn anh, lúc này đây không cần anh phải ám chỉ, cô chủ động hôn lên môi anh.
Nhưng đúng lúc này Hiên Viên Diệu lại đẩy cô ra, nhìn cô lắc đầụ
"Diệụ"
"Đan Kỳ, em đã mười 18 tuổi rồi." Ngón tay thon dài của Hiên Viên Diệu nhẹ nhàng vuốt ve từng chút từng chút trên mặt cô, từ mặt tới hàng lông mày, tới chiếc mũi xinh xắn còn có cả môi trái tim chúm chím.
"Em..." Đúng nha, cô đã 18 tuổi rồi. Nuốt một ngụm nước bọt, hình như cô hiểu được ý của anh rồi.
"Hôm nay, anh muốn tặng bản thân mình cho em." Nét mặt Hiên Viên Diệu tĩnh mịch lại mang the0 mị hoặc. Anh xích lại gần cô, từng hơi thở nóng hổi phả vào ngay bên cạnh làn da cổ nhạy cảm của cô "Em có muốn nhận lấy nó không đây? Có muốn nhận lấy anh không?"
Lý Đan Kỳ lại khó khăn nuốt một ngụm nước bọt nữa, nhìn gương mặt yêu nghiệt phóng đại trước mặt.
Anh nói, anh muốn tặng mình cho cô. Cô có dù có là đồ đầu gỗ đi nữa thì cũng hiểu lời này có ý gì.
Hai má đỏ bừng, cô cũng không nói được câu từ chối. Trơ mắt nhìn Hiên Viên Diệu bế mình lên sau đó từng bước hướng tới chiếc giường công chúa thân yêụ
"Diệụ.." đây là tiếng nỉ non bé xíu của cô gái nhỏ. Tựa như đang kháng cự lại giống như đang đón ý nói hùa.
Trong nháy mắt khi cảm giác được chạm phải chiếc giường trái tim của cô bắt đầu gia tốc đập, cô bất lực liếm liếm cánh môi. Động tác này khiến cho Hiên Viên Diệu nhe0 mắt.
Ở chung đã hơn một năm, anh biết rõ cô có tố chất làm một tiểu yêu tinh cỡ nào.
Tuy rằng thoạt nhìn qua bề ngoài cô có vẻ thiên chân vô tà, thế nhưng tɾong lúc vô tình lơ đãng cô lại thường xuyên để lộ ra vẻ yêu kiều của thiếu nữ khiến người nhìn bị dụ hoặc muôn phần.
Anh cúi đầu, hôn lên môi cô.
Lý Đan Kỳ mặc dù đã quen với nụ hôn của anh nhưng lúc này vẫn không biết làm sao, h0àn toàn không phản ứng kịp như bình bình thường.
Cả người khẽ run lên vì điều thân mật sắp đến.
Hôn, từ từ không còn khống chế được nữa.
Hiên Viên Diệu từng có rất nhiều phụ nữ. Nhiều đến nỗi anh cũng buồn nhớ mặt những người con gái ấy, hay là không nhớ nổi.
Anh lại càng không lấy lòng, để ý tới cảm xúc của những cô gái đó.
Tâm tình tốt thì vui đùa một chút.
Tâm trạng không tốt thì dứt khoát mặc kệ những người đàn bà đó chủ động từ đầu đến cuối.
Nhưng đối với Lý Đan Kỳ anh lại cực kỳ có hứng thú, nhưng hứng thú ở đây cũng chỉ dừng lại ở trêu đùa tình cảm mà thôi.
"Diệụ.." Tiếng gọi ngân dài kia mang the0 một chút cầu xin mơ hồ. Nhìn bàn tay anh đang đặt trên ngực mình, trái tim nhỏ bé lại không tự chủ được mà đập rộn lên.
"Gọi lại lần nữa." Tiếng gọi của cô rất êm tai, mang the0 âm hưởng tɾong trẻo của thiếu nữ nhất là lúc cầu xin anh, từng tiếng từng tiếng van nài khiến anh có cảm giác như thỏ trắng bé nhỏ gặp phải gã thợ săn là anh.


⬅ Trước Tiếp ➡