Chương 1160
Hai người chỉ trừ một bước cuối cùng kia chưa bước qua thì những chuyện khác một năm qua đều đã bị Hiên Viên Diệu dẫn dắt thân thể cô mà khai phá sạch sẽ.
Hôn xong, cặp môi đỏ mọng của Lý Đan Kỳ lại càng tươi đẹp lấp lánh mê người.
Không cần đánh son cũng lộ ra vẻ non mọng, đỏ mềm.
Hiên Viên Diệu nhe0 mắt mỉm cười, cầm tay Lý Đan Kỳ tay kia phất phất lập tức có một người đẩy một xe đẩy nhỏ vào tɾong phòng.
Trên xe đẩy là một chiếc bánh ngọt thật to.
Cô bất ngờ, nhìn về phía Hiên Viên Diệu "Diệu, hôm nay là sinh nhật anh sao?"
Cô thật sự không biết sinh nhật của Hiên Viên Diệu là ngày nào. Anh chưa từng cho cô biết.
"Là sinh nhật em đấy." Hiên Viên Diệu cười cười, nắm tay cô tiến về phía chiếc bánh gato "Qua hôm nay, em đã tròn 18 tuổi rồi."
Mười tám tuổi rồi hả? Lý Đan Kỳ ngây ngẩn cả người, mấy năm nay ngay bản thân cô cũng đã quên mất sinh nhật của mình rồi. Thật không ngờ lại còn Hiên Viên Diệu nhớ tới?
"Diệụ.."
" Xuỵt." Hiên Viên Diệu bộ dáng cảm động sắp khóc của cô khoát tay "Nào, nhanh qua đây ước đi nào."
Lúc hai người nói chuyện đã có người châm nến lên, đèn đïện tɾong phòng cũng được tắt hết, xong xuôi người hầu đóng của lại rời đi để lại hai người tɾong phòng rời đi.
Lý Đan Kỳ mím môi, suy nghĩ một chút mới chắp tay ước nguyện sau đó thổi tắt nến.
Quay sang nhìn Hiên Viên Diệu, trên mặt cô lúc này ngập tràn cảm động, ngạc nhiên, hạnh phúc, còn có rất nhiều rất nhiều là cảm xúc tɾong lòng là cảm kích.
"Diệụ Cảm ơn anh."
Phản ứng của Hiên Viên Diệu lại là không biến biến từ đâu ra một chiếc hộp đưa cho Lý Đan Kỳ "Quà sinh nhật, tặng em."
Còn có quà sinh nhật?
Lý Đan Kỳ mở hộp ra, bên trọng là một bộ trang sức kim cương, kiểu dáng thiết kế trang nhã lại thanh lịch, cô ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Diệu ngây ngẩn.
Anh cười cười giúp cô đe0 lên, vòng cổ, khuyên tai rồi cả vòng tay.
Cô có nước da trắng bóc, kim cương nằm trên cổ cô sáng lấp lánh. Khóe mắt cô cũng the0 đó đột nhiên long lanh đong đầy muốn khóc.
"Diệụ"
"Nào không được khóc." Trên gương mặt yêu nghiệt của Hiên Viên Diệu lúc này dịu dàng vô cùng. Nốt ruồi cực nhỏ nơi khóe mắt trên gương mặt tươi cười kia lại càng khiến người điêu đứng mất hồn.
"Diệụ" Lý Đan Kỳ ôm lấy cánh tay anh rồi lại nương the0 đó mà ôm lấy vòng e0 anh.
Cô chủ động khiến cho Hiên Viên Diệu cực kỳ hưởng thụ.
Chiếc lưới này đã giăng quá lâu rồi, anh đã sắp không còn kiên nhẫn nổi nữa. Nhưng bây giờ, có thể bắt đầu từ từ thu lưới rồi.
Ôm lấy Lý Đan Kỳ, nói thì thầm vào tai cô "Em còn chưa cắt bánh kem."
"Dạ." Lý Đan Kỳ mỉm cười sau đó cắt một miếng bánh đưa cho Hiên Viên Diệụ
Nhưng mà anh lại không nhận "Bánh kem không phải ăn như thế."
"..." Hả, thế phải ăn như nào?
"Em bón cho anh." Trong mắt Hiên Viên Diệu lộ ra một tia sáng bất thường.
Lý Đan Kỳ xấu hổ ra mặt, ở bên cạnh Hiên Viên Diệu đã hơn một năm dù sao cô cũng hiểu được phần nào tính tình của anh.
Cô cũng không nói nhiều, cầm một chiếc dĩa nhỏ xắn một miếng bánh kem đưa tới bên miệng Hiên Viên Diệụ
Hiên Viên Diệu há miệng ăn một miếng xong thì không chịu ăn thêm nữa.
Nhận lấy bánh kem trên tay Lý Đan Kỳ để sang một bên, cặp mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào mắt Lý Đan Kỳ "Hôm nay em vui không?"