Chương 1151
Cô chỉ là một đứa bé mồ côi không cha không mẹ, được Hiên Viên Diệu cứu giúp mới có được ngày hôm nay, cô phải biết ơn anh mới đúng.
"Không hiểu?" Hiên Viên Diệu nở nụ cười. cười dịu dàng vô cùng.
Nụ cười này khiến cho Lý Đan Kỳ có cảm giác như mặt trời mặt trăng đồng thời tỏa ánh sáng rực rỡ lóa mắt.
Chẳng trách anh lại tên là Hiên Viên Diệụ Chữ Diệu này quả thật rất xứng với anh.
Thu lại suy nghĩ mông lung, cô lắc đầụ
"Tôi, tôi không biểụ"
"Không hiểu tôi sẽ nói cho em hiểụ" Hiên Viên Diệu nói xong thì vươn tay kéo Lý Đan Kỳ đi thẳng lên lầụ
Lý Đan Kỳ nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, nhất thời lại sợ hãi rồi. Cậu chủ, anh...
Cô rất muốn trốn đi nhưng Hiên Viên Diệu cũng không để cô thoát được, bàn tay nắm chặt lao đến kéo cô lên lầu vào tɾong phòng cô.
Cả căn phòng màu phấn hồng, tưởng như anh vừa bước vào căn phòng cổ tích nào vậy.
Sâu tɾong mắt Hiên Viên Diệu ẩn hiện một tia trào phúng, có thể vì nó xẹt qua quá nhanh nên Lý Đan Kỳ không nhìn thấy.
Cô chỉ để mặc cho Hiên Viên Diệu kéo mình đi, sau đó đứng ở trên ban công.
"Yuki, tôi vẫn chưa hỏi em, em thích những thứ này không?"
"Thích." Lý Đan Kỳ gật đầu, mỗi một cô gái đều có giấc mơ công chúa của mình, hy vọng bản thân là một cô công chúa nhỏ.
"Em thích là được rồi."
"Nhưng mà vì sao?" Lý Đan Kỳ không hiểu nổi "Vì sao anh lại đối xử với tôi tốt như vậy?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hiện lên vẻ mơ hồ. Khuôn mặt ngây ngô nhìn quá mức thuần khiết.
Cặp mắt kia rất tinh khiết, sạch sẽ vô cùng như tiên nữ không dính khói lửa nhân gian vậy.
Một bé gái mồ côi không cha không mẹ lại có cặp mắt sạch sẽ đến thế?
Hiên Viên Diệu híp mắt, có vẻ thú vị đây.
Không biết ánh mắt tinh khiết này mà lây dính lên sát khí sẽ có hiệu quả như thế nào đây?
Anh cong môi cười tà, càng cười càng rạng rỡ như hoa.
"Em thông minh vậy mà, sao có thể không hiểu đây."
Lý Đan Kỳ cắn môi, vẻ mặt vừa e sợ lại mang the0 xấu hổ, cô thật sự không hiểụ
"Cậu chủ."
"Em tới đây lâu vậy rồi, đã từng thấy tôi đối xử với người phụ nữ nào để tâm như thế này chưa?"
"..." Không có. Lý Đan Kỳ tới nơi này hai năm cũng chưa từng thấy Hiên Viên Diệu quan tâm tới người phụ nữ nào như vậy.
"Đó là bởi vì tôi thích em."
Hiên Viên Diệu nói xong thì vươn tay kéo Lý Đan Kỳ ôm vào ngực "Em đã hiểu chưa?"
"Thích, thích tôi?"
Lý Đan Kỳ bị dọa sợ ngây người, cả người run lên dựa vào ngực Hiên Viên Diệu, tɾong lòng không có vẻ gì là vui sướng, chỉ có không dám tin.
"Anh. Anh đang nói đùa sao?"
"Em thấy tôi giống như đang nói đùa sao?" Hiên Viên Diệu bày ra vẻ mặt bi thương.
"Nhưng mà, vì sao?"
Cô tự biết nhan sắc của mình đến đâu, cùng lắm thì coi như thường thường bậc trung anh làm sao có thể thích mình?
"Em không tin?" Hiên Viên Diệu câu lấy môi cô, nhắm chuẩn vị trí áp môi mình lên, lời nói sau đó biến mất trên môi cô.
"Tôi sẽ làm cho em tin tưởng."
Hôn.
Lý Đan Kỳ không phải là chưa từng bị Hiên Viên Diệu hôn. Thời gian đầu mới tới đây anh cũng từng trêu chọc cô mấy lần.
Nhưng mà về sau anh cũng không trêu chọc tới cô nữa.