Chương 1150
Thời gian sau đó Lý Đan Kỳ luôn muốn hỏi Hiên Viên Diệu xem đến cùng là có chuyện gì. Thế nhưng cô vẫn luôn không gặp được Hiên Viên Diệụ
Mà mấy ngày hôm nay, công việc của cô h0àn toàn không cần phải làm nữa rồi, đã có người tìm xong trường học cho cô, còn tiện thể đăng kí cho cô luôn.
Đã hai năm không đi học, cô bắt đầu học lại từ năm nhất mà lên.
Người phương Đông bình thường đều chông nhỏ tuổi hơn, ném cô vào một đám người ngoại quốc nhìn lại càng nhỏ bé hơn.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến cho người ta sinh ra vài phần thương tiếc. Đến trường vài ngày cũng thật sự khiến cho một đám người ngoại quốc chú ý đến cô gái Phương Đông xinh đẹp này rồi.
Lý Đan Kỳ lại không thèm để ý, có thể một lần nữa tới trường với cô mà nói chính là một chuyện tốt đến không thể tốt hơn.
Hưng phấn mới được nhập học thậm chí khiến cho cô quên mất việc phải đến hỏi Hiên Viên Diệu rằng tại sao lại cho cô đi học, vì sao lại đối xử với cô tốt như vậy.
Khai giảng được một tháng, Lý Đan Kỳ ôm cặp sách về nhà, cuối cùng cũng lại gặp được Hiên Viên Diệụ
Anh ngồi trên ghế sa lông, trên bàn trà có để một chiếc notebook. Nhìn thấy Lý Đan Kỳ vào nhà, mỉm cười với cô.
Khúc ca hối hận muôn đời vẫn hát, ngoảnh đầu cười nhìn trăm mối ngả nghiêng.
Dùng câu thơ này để hình dung Hiên Viên Diệu có lẽ không thích hợp, dù sao anh cũng không phải phái nữ.
Thế nhưng mà lúc anh cười lên thực sự rất mê người.
Mặt mày vui vẻ tɾong mắt đầy mảnh dịu dàng. Yêu nghiệt vô cùng.
Trống ngực Lý Đan Kỳ đập lỡ một nhịp, rũ mắt đi tới đứng bên người Hiên Viên Diệụ
Hiên Viên Diệu chỉ vào cái notebook trên bàn "Tặng cô."
Lý nối Hiên Viên Diệu có ý gì "Cậu chủ?"
"Không thích sao?" Hiên Viên Diệu nhíu mày, ánh mắt hơi khó hiểu "Đây là máy đời mới nhất, cấu hình cũng rất cao. Nếu cô không thích thì đổi cái khác vậy."
"Không phải." Lý Đan Kỳ vội vàng lắc đầu, bàn tay thả bên người khẽ nắm thành quyền "Cậu chủ, tại sao cậu phải làm vậy..."
"Anh, vì sao anh phải làm như vậy?"
Cô vốn muốn hỏi, vì sao anh phải đối xử với cô tốt như vậy, nhưng lại cảm thấy. Nếu thật sự hỏi ra miệng câu đó, Hiên Viên Diệu mà chốt một câu chơi rất vui thì cô thật quá mất mặt rồi.
"Như vậy?" Hiên Viên Diệu không hiểu lắm hỏi lại "Là như thế nào?"
"Chính là, là..." Lý Đan Kỳ ngẩng đầu, nhìn thấy tɾong phòng khách chỉ có Hiên Viên Diệu và A Long bên cạnh cũng không còn người nào khác. Nghĩ nghĩ, vẫn đánh bạo mở miệng.
"Tại sao anh lại để mọi người gọi tôi là cô chủ? Lại còn để tôi ở phòng trên lầu, còn cho tôi đến trường, bây giờ lại..."
Rút cuộc là vì sao?
Cô chẳng qua chỉ là một cô hầu gái mà thôi.
Hiên Viên Diệu nhíu mày, nhìn chằm chằm Lý Đan Kỳ "Em không hiểu?"
"Tôi không hiểụ" Lý Đan Kỳ lắc đầu, tính tình cô vốn đơn giản đối với Hiên Viên Diệu cũng có mấy phần tán thưởng, lại mấy phần ưa thích còn cả mấy phần sùng bái.
Thế nhưng mấy thứ tình cảm này cô đều biết là tuyệt đối không thể chấp nhận được, cũng không thể nói ra.
Cô với Hiên Viên Diệu, một người trên trời, một người dưới đất, tuyệt đối không cùng đẳng cấp làm sao có thể ở cùng một chỗ với nhau được?