Chương 1131
Một bàn tay to lớn chụp lên đúng chỗ ấy rồi nắn bóp qua lớp quần áo.
"Mộng Mộng, nói lại lần nữa."
"Em yêu anh." Quan Mộng Mộng nói ra như anh mong muốn, "Hiên Viên Long. Em yêu anh."
"..." Dòng máu nóng tɾong người Hiên Viên Long chảy ngày càng nhanh, nhịp tim của anh cũng tăng nhanh. Nhiều suy nghĩ vụt qua tɾong đầu anh, nhưng câu cuối cùng câu nói ra lại là "Nói cho anh biết. Tình yêu là gì?"
... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ... ...
Canh hai. Ban ngày Tâm Nguyệt có việc phải ra ngoài, không có ở nhà, nên viết trước. Chúc mọi người ngủ ngon. Ngày mai tiếp tục.
Làm sao cô ấy có thể biết được cô ấy yêu anh?
Tình yêụ Rốt cục là cái quái gì vậy?
Anh cảm thấy như thể anh biết rõ, nhưng lại dường như anh không biết gì.
Quan Mộng Mộng nói yêu anh, không nhận được câu trả lời nào của Hiên Viên Long, cảm giác tɾong lòng nhói đaụ
Nhưng nhìn thấy sự nghi ngờ tɾong mắt anh, cô biết anh cũng giống như cô của trước kia, không hiểu tình yêu là gì.
Tuy nhiên, bây giờ cô ấy đã hiểu, và cô thực sự rất yêu anh.
Cô hy vọng rằng khi anh hiểu rõ tình yêu là gì, thì cũng sẽ yêu cô.
"Tình yêu mà em nói chính là khi nhìn thấy anh, em sẽ cảm thấy rất vui vẻ. Khi ở bên anh, em luôn cảm thấy rất hạnh phúc."
"Khi không thể gặp, em rất nhớ rất nhớ anh, lúc không biết anh có an toàn hay không, em rất lo lắng."
"Em thích đụng chạm anh, thích hôn anh. Cũng thích anh chạm vào em."
"Nếu anh ở bên những người phụ nữ khác, em sẽ ghen tuông, khó chịu, thậm chí phát điên."
"Nếu tɾong lòng anh có em, em sẽ rất vui, rất hạnh phúc. Thậm chí, hạnh phúc đến phát điên."
"Luôn luôn quan tâm đến anh. Trong lòng chỉ tràn đầy hình bóng của anh. Bất kể làm gì, em đều nghĩ đến anh."
"Em mong anh hạnh phúc, mong anh vui vẻ. Dù ở thời điểm nào, em cũng luôn mong anh có một cuộc sống tốt đẹp. Luôn muốn nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt anh, đó chính là hạnh phúc lớn nhất."
"Đó chính là tình yêu ..."
Cô nói rất nhiều điều, tất cả đều là tâm trạng của chính cô.
Cô ấy đối với Hiên Viên Long, chính là như vậy.
Đây chính là tình yêụ
"Hiên Viên Long, em yêu anh."
Hiên Viên Long im lặng, nếu những gì Quan Mộng Mộng nói chính là tình yêụ
Vậy anh, anh hình như, cũng đã yêu Quan Mộng Mộng rồi?
Khi anh không thể gặp cô ấy, anh sẽ luôn nhớ cô ấy.
Anh ấy cảm thấy an tâm khi có cô ở bên.
Khi nhìn thấy cô bị lão g͙ià đó hôn, anh tức giận đến mức muốn giết người.
Biết cô không ở bên cạnh mình, anh sẽ lo lắng.
Hơn nữa, anh hi vọng mỗi ngày cô đều sẽ vui vẻ, hạnh phúc, anh thích nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của cô.
Vừa rồi anh vẫn đang nghĩ, mong cô luôn được vui vẻ, luôn được hạnh phúc.
Đây chính là tình yêu?
Đây chính là tình yêu sao?
Nội tâm anh tự hỏi chính mình hai lần, đối diện với sự mong đợi của Quan Mộng Mộng, ngắm nhìn thứ ánh sáng lóng lánh tɾong đôi mắt cô, cô nhìn anh tràn đầysự dịu dàng, tình yêu và sự chờ mong.
Cô muốn anh đáp lại cô.
Ba từ đó thực ra rất đơn giản, nhưng anh đột nhiên không nói ra được.
Suy nghĩ một lúc, đôi tay anh bắt đầu cởi quần áo của cô, rồi sau đó cũng cởi quần áo của chính mình.