Chương 1130
Nhưng, nhưng cái loại cảm giác nhịp tim chóng mắt, máu dồn cấp tốc này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Tại sao câu nói em yêu anh của Quan Mộng Mộng lại khiến anh cảm nhiệt huyết sôi trào như vậy?
"Em, em nói cái gì?"
“Em yêu anh.” Quan Mộng Mộng không thèm suy nghĩ nhiều nữa, Hiên Viên Long đã vì cô mà ngay cả mạng sống của mình cũng không cần.
Cho dù anh ấy không yêu cô, dù anh biết cô thích anh sẽ cười nhạo chế giễu cô, bây giờ cô cũng không thèm đếm xỉa nhiều như vậy.
Cô muốn cho anh biết tình cảm cô dành cho anh.
Đây mới là người con gái giang hồ, nhăn nhăn nhó nhó, nghĩ tới nghĩ lui vốn không phải tính cách Quan Mộng Mộng cô đây, "Hiên Viên Long, em yêu anh."
Cô lại nói thêm một lần nữa, câu này to hơn hai câu vừa rồi, không chỉ dừng lại ở nói, cô cúi đầu xuống và bắt đầu hôn lên má anh.
Cánh môi mềm mại rơi xuống giữa hàng lông mày, má, vành tai và xương quai xanh của anh.
Nhích xuống từng chút từng chút một.
"Hiên Viên Long, em yêu anh, em yêu tất cả mọi thứ của anh."
“Chỗ này, chỗ này, cả chỗ này.” Mỗi lần hôn một chỗ, cô lại nói thêm một lần, “Tất cả, em đều yêu”.
Khó thở, nhịp tim rối loạn.
Hiên Viên Long nghĩ rằng chắc anh mắc bệnh gì rồi, hơn nữa bệnh này còn rất nghiêm trọng.
Anh cảm thấy h0àn toàn mất kiểm soát.
Sau khi Quan Mộng Mộng nói rằng cô ấy yêu anh, anh cảm thấy trái tim mình như muốn bay khỏi lồng ngực.
Hơn nữa bây giờ, nhìn xem người phụ nữ nhỏ bé này đang làm gì.
Cô ấy thực sự đang chủ động hôn anh.
Anh nhớ rằng ngày đó khi cô rời đi, cũng đã chủ động hôn anh y như này.
Có phải lúc đó, cô đã không nỡ, nhưng lại không thể không cùng người đàn ông đó rời đi?
Không biết tại sao, ý nghĩ này chợt lóe lên tɾong đầu anh.
Đầu óc trống rỗng, niềm vui sướng vỡ òa.
Càng về sau, cơ thể của Hiên Viên Long càng trở nên nóng bỏng.
Sàn huấn luyện lạnh lẽo và cứng ngắc, nhưng anh không hiểu tại sao bây giờ anh lại có cảm giác như đang nằm trên mây.
Và tất cả những điều này, chỉ vì một câu tỏ tình em yêu anh của Quan Mộng Mộng。
Ba từ đơn giản nhưng lại có một ma lực lớn đến vậy.
Yêu?
Tình yêu là gì?
Hiên Viên Long không biết vì sao, những lời này, anh vốn đã nghe rất rất nhiềụ
Nhưng đây là lần đầu tiên anh thấy những từ này lại dễ nghe đến vậy.
"Ưm" khi bàn tay nhỏ bé vụng về của cô chạm đến ngực anh, rồi như có như không vân vê hạt đậu nhỏ.
Anh không nhịn được rên lên một tiếng.
Bắt lấy bàn tay nhỏ bé, nhìn cô nửa đè lên người anh, dáng vẻ vừa xấu hổ vừa quyến rũ.
Nhịp tim Hiên Viên Long ngày càng trở nên dữ dội.
"Em nói cái gì? Nói lại."
"Em..." Khuôn mặt của Quan Mộng Mộng càng lúc càng đỏ, đối diện với đôi mắt không nhìn rõ được cảm xúc của Hiên Viên Long, dũng khí vừa rồi của cô lập tức biến mất.
"Em yêu anh."
Đây là một câu khẳng định, khi Hiên Viên Long nói ra câu này, ánh mắt anh ta lộ rõ
vẻ đắc ý.
Sự đắc ý đó khiến Quan Mộng Mộng càng thêm xấu hổ.
Anh, chẳng lẽ anh ấy muốn cười nhạo mình sao?
"Nói lại một lần nữa."
Hiên Viên Long đã túm lấy tay cô, sau đó anh lại bắt đầu đưa tay tấn công lại về phía ngực cô.
Dùng hai tay giật ma͙nh áo ngực của cô, vì mới đánh đấm, nên quần áo đã sớm bị ẩm ướt.