Chương 1121
“Tính toán cái gì?” Đường Diệc Sâm mới chẳng muốn thừa nhận “Hiên Viên Long Nhất, sau này, cậu phải vất vả một chút đấy, nể phần tôi vất vả thế nào mới cứu được cậu ra ngoài thì chia sẻ gánh nặng̝ một chút đi.”
Còn anh ấy thì phải chuẩn bị một chút, chăm sóc bên cạnh vợ thôi.
“Tôi nói rồi, tôi không cần anh cứụ”
Hiên Viên Long Nhất không thích nhất là nghe Đường Diệc Sâm nhắc đến chuyện này, vẻ mặt lại xấu hổ.
“Rồi rồi rồi. Không nể phần tôi cứu cậu nữa.” Anh cũng không thích nhắc đến thì Đường Diệc Sâm càng muốn nhắc “Vậy nể phần vì cậu là anh em tôi vậy, san sẻ giúp anh em, cũng là điều nên làm mà.”
Anh em, lại là anh em. Đây đã là lần thứ N tɾong ngày hôm nay Hiên Viên Long Nhất nghe thấy Đường Diệc Sâm nhắc đến mấy chữ anh em này rồi.
Không hiểu sao, lẽ ra anh nên cảm thấy ghét bỏ, nhưng lại không ghét nổi.
Thôi bỏ đi.
Đường Diệc Sâm nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của Hiên Viên Long Nhất, thật lòng cảm thấy cậu em trai này cũng không tệ.
Khẽ vỗ vai Hiên Viên Long Nhất, anh chẳng hề che giấu động cơ của mình chút nào “Mấy ngày tới, cậu phải vất vả vì Long Đường rồi. Tôi đã đặt vé máy bay tối hôm nay rồi. Tôi phải về Bắc Kinh.”
“Anh lại quay về?”
“Cậu có ý kiến à?” Cố Tĩnh Đình mang thai đấy, đương nhiên phụ nữ có thai là lớn nhất rồi. Mà Đường Diệc Sâm cũng chẳng thấy bản thân mình bóc lột sức lao động của Hiên Viên Long Nhất thì có gì sai cả.
“Cứ quyết định vui vẻ như vậy đi.”
Nói xong cũng không nhìn Hiên Viên Long Nhất mà cả người trực tiếp đi thẳng, chỉ là lúc đi đến cửa thì đột nhiên anh ấy dừng bước.
“Đúng rồi, nói như thế nào thì sau này Mê Điệt Hương cũng là nhân tài của Long Đường, cậu cũng đừng ức hiếp người ta đấy.”
Ức hiếp?
Ai ức hiếp cô ấy chứ.
Hiên Viên Long Nhất muốn trút giận nhưng Đường Diệc Sâm đã đi xa rồi, để lại anh đứng trừng mắt nhìn cánh cửa đã đóng, căm giận nghiến răng.
Quay về phòng của mình, Hiên Viên Long Nhất lại nhìn thấy Quan Mộng Mộng đứng ở cửa sổ, tầm mắt cô nhìn ra hoa viên bên ngoài.
Mờ mịt, trống rỗng, không nhìn thấy tiêu cự.
Không hiểu sao, Hiên Viên Long Nhất không thích dáng vẻ cô như vậy.
Tiến lên trước, giang tay ôm cô vào tɾong vòng tay mình, cúi đầu, khẽ gặm cắn trên cổ cô.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Động tác của anh khiến Mê Điệt Hương cảm giác cổ mình như tê dại. Bất giác tiến lên phía trước tránh né.
Kéo cơ thể cô lại gần hơn, môi lưỡi liếm mút không ngừng, gặm cắn da thịt non mịn ở cổ cô.
“Đừng như vậy.” Quan Mộng Mộng không thích, nếu đã không yêu cô thì tại sao còn đụng chạm cô như vậy?
Cô không thích anh như vậy.
Quan Mộng Mộng ngẫm nghĩ cả một ngày, cũng không nghĩ ra được phải dùng thái độ thế nào để đối mặt với Hiên Viên Long Nhất.
Rời xa sao?
Cô đã thoát khỏi tổ chức rồi, từ giờ đã trở thành người tự do rồi.
Xem ra trời đất bao la, nơi đâu cũng có thể đi.
Nhưng lại không có một nơi nào dành cho cô. Là nhà của cô.
Quan trọng hơn là, cô không nỡ.
Cho dù Hiên Viên Long Nhất vốn không yêu cô, cho dù chỉ vì buồn ċһán nên mới ở cùng cô.
Cho dù cô chỉ là một thứ đồ chơi của anh, thứ đồ để giết thời gian.
Nhưng cô lại không nỡ, không nỡ rời đi như vậy.
Không thể rời đi nhưng ở lại thì lại khiến cô khổ sở.