Chương 1120
“Không có.” Nếu anh mà có ý kiến, chẳng khác nào nói rõ anh không có năng lực sao? Anh cũng chẳng cần như vậy.
“Cậu và Phượng Tây rất hiểu ý nhau, tôi tin thực lực của hai người.”
Đường Diệc Sâm nói xong câu này, khẽ vỗ vai Hiên Viên Long Nhất “Tôi rất xem trọng cậu đấy, người anh em.”
“…” Hiên Viên Long Nhất không được tự nhiên, câu gọi vừa náy coi như bỏ qua vậy. Nhưng Đường Diệc Sâm ra vẻ thân thiết như vậy là có ý gì “Này, anh đừng có động tay động chân… Tôi cũng không phải anh em gì với anh.”
“Không sao, tôi là anh em của cậu là được rồi.” Đường Diệc Sâm bây giờ mới phát hiện.
Thì ra cậu bạn nhỏ Hiên Viên Long Nhất này, lại là một đứa trẻ kiêu ngạo như vậy đấy?
Chậc chậc, đúng là thú vị thật.
“Nhưng nói đi nói lại, xem ra cậu cũng là yêu mỹ nhân không yêu giang sơn nhỉ. Chỉ vì mỗi Mê Điệt Hương mà ngay cả mạng mình cũng không cần.”
Khi Đường Diệc Sâm nói tôi là anh em cậu thì vẻ mặt Hiên Viên Long Nhất đã không được tự nhiên rồi.
Bây giờ lại nghe thấy anh ấy nói bản thân mình yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, thì càng khó chịu hơn “Ai, ai yêu Mê Điệt Hương chứ? Ai lại vì cô ấy mà ngay cả mạng cũng không cần? Tôi… Tôi mới không có như vậy. Anh… Anh đừng có nói bậy.”
“Không có?” Đường Diệc Sâm gật đầu, vô cùng “hiểu rõ” mà gật đầu “Được thôi, xem như tôi sai rồi.”
“Nhưng mà cũng đã nói rồi. Cậu nói xem, Mê Điệt Hương này. Bởi vì cô ta mà khiến Long Đường chịu tổn thất nghiêm trọng, có phải tôi nên đòi chút lợi ích từ chỗ cô ta hay không?”
“Ý anh là gì?” Hiên Viên Long Nhất lại lo lắng, đòi lợi ích? Đòi lợi ích gì?
“Này, anh đã có Cố Tĩnh Đình rồi, anh muốn cái gì?
“Sao lại nói tôi muốn cái gì?” Đường Diệc Sâm trừng mắt nhìn Hiên Viên Long Nhất. Nhìn kỹ ở góc độ này, nét mặt hai người đúng là có cảm giác có giống nhau mấy phần “Đương nhiên tôi biết tôi đã có Cố Tĩnh Đình rồi. Tên nhóc này, rốt cuộc là đang nghĩ cái gì vậy?”
Sắc mặt Hiên Viên Long Nhất chỉ tɾong chút thời gian ngắn ngủi đã biến sắc mấy lần.
“Ai bảo anh nói mấy lời đó mờ ám như vậy?” Cái gì mà đòi lợi ích, lợi ích từ Quan Mộng Mộng, chỉ anh có thể đòi được thôi.
“Sao tôi lại thành mờ ám rồi?” Ánh mắt Đường Diệc Sâm nhìn anh như thể nhìn quái vật “Chẳng qua tôi chỉ là nói để cô ta ở lại làm việc cho Long Đường mà thôi, cậu làm gì mà căng thẳng như vậy?”
Mặt Hiên Viên Long Nhất lúc này cũng đỏ lên như máu, trừng mắt nhìn thẳng Đường Diệc Sâm “Anh, anh nói cái gì? Để Quan Mộng Mộng làm việc cho Long Đường?”
“Ừ.” Lúc này Đường Diệc Sâm mới phát hiện thì ra trêu đùa người khác lại thú vị như vậy, chẳng trách Hiên Viên Diệu lúc nào cũng thích trêu chọc người khác như vậy.
Chậc, nhưng mà có vẻ như cách anh trêu đùa so với Hiên Viên Diệu không cùng cấp độ thì phải.
“Mê Điệt Hương ở tɾong Xám lâu như vậy cũng xem như một nhân tài. Nếu đã đến Long Đường rồi thì cứ giữ lại đi. Làm việc cho Long Đường. Cậu cũng có thể để cô ta giúp đỡ cậụ”
“…” Lần này Hiên Viên Long Nhất mới phát hiện, tất cả mọi thứ đã được Đường Diệc Sâm tính kế sẵn hết cả rồi.
Từ khi anh ấy xuấthiện ở tổ chức Xám, đưa anh ra ngoài đến lúc này.
“Đường Diệc Sâm, anh đã tính toán hết mọi thứ rồi đúng không?”