Chương 1079
"Còn ra vẻ ân ái như thế, thật khiến người hâm mộ đấy." Hiên Viên Diệu rõ ràng chẳng để tâm đến lời uy hiếp của Cố Học Văn, tay vẫn vuốt cằm. Ánh mắt lại lia tới trên người anh em Cố Thừa Kỳ, Cố Thừa Lân ở hàng ghế thứ hai.
"Đây hẳn là hai đứa con sinh đôi của em? Qủa nhiên đẹp trai, lịch thiệp. Tôi vừa hay có cô con gái còn chưa kết hôn, không bằng hai chúng ta thân càng thêm thân, em thấy sao?"
"..." Gân xanh trên trán Cố Học Văn giật lên điên cuồng, ông nắm chặt nắm đấm kiềm chế ý muốn xông lên đấm cho Hiên Viên Diệu một phát "Không cần. Con cháu tự có phúc của con cháụ"
Hiên Viên Diệu là yêu nghiệt, con gái ông ta nuôi ra chắc chắn cũng là một tiểu yêu nghiệt.
Ông không có hứng thú kết thân với một nhà yêu nghiệt đó đâụ
"Vậy sao?" Hiên Viên Diệu cũng chỉ đáp lại bâng quơ, ánh mắt lại chú ý tới Cố Thừa Diệụ Trong mắt cậu rõ ràng có địch ý với ông. Tuy cậu không rõ người kia là ai nhưng mà đây là đám cưới của chị, không thể để ai làm hỏng được.
Nếu người đàn ông này dám có ý định xấu cậu cũng không ngại đấm cho ông ta một phát cho lệch mặt luôn.
Hiên Viên Diệu bị ánh mắt nguy hiểm như một con sói kia nhìn chằm chằm thì bật cười. Thằng nhóc này mặc dù không tiếp quản Kỳ Lân Đường nhưng mà nhìn lại cũng có mấy phần khát máu tɾong người đấy.
Cuối cùng ông mới nhìn tới Cố Học Vũ, từ lúc ông bước vào đây vẫn luôn để ý tới người đã từng là đối thủ của mình này.
"Anh Cố. Đã lâu không gặp." Sáu chữ thản nhiên, đi kèm khóe môi hơi cong lên khiến lời nói ra lại mang the0 một tầng thâm ý khác.
"Cậu khách sáo rồi." Trên mặt Cố Học Vũ không có biểu cảm gì bất thường, trước ánh mắt khıêu khích của Hiên Viên Diệu ẫn giữ vững thái độ tương đối bình tĩnh.
"Ngồi đi." Dự lệ thì cũng phải ra dáng dự lễ.
Hiên Viên Diệu gật đầu, nhìn người phụ trách hôn lễ rất nhanh đã đem tới một chiếc ghế nữa ở hàng ghế đầụ Ông cũng không khách khí mà nghênh ngang ngồi xuống ghế.
Đường Tử Nhu từ lúc Hiên Viên Diệu xuấthiện thì cả người vẫn luôn tɾong trạng thái căng thẳng.
Bây giờ thấy ông ta ngồi xuống bà cũng không thả lỏng được chút nào. Ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Hiên Viên Diệu, tưởng như muốn khoét ra một cái lỗ trên người ông ta không chừng.
"Mẹ." Đường Diệc Sâm nhìn thấy sắc mặt khó chịu của mẹ mình thì nhẹ nhàng vỗ vai bà trấn an "Mẹ ngồi xuống đi."
Đường Tử Nhu không động đậy, Đường Diệc Sâm lại thì thầm nói với bà thêm một câu "Bây giờ nhiều người thế này ông ta sẽ không dám làm gì đâụ Mẹ ngồi xuống đi."
Đường Tử Nhu nhìn con trai mình, bà nhận ra ở đây có nhiều người như vậy ông ta chắc chắn không thể nào làm gì ảnh hưởng được đến Đường Diệc Sâm.
Lúc này bà mới chịu trở về chỗ của mình ngồi xuống, nhưng ánh mắt bà thì vẫn cứ lạnh lẽo như thế.
Dù khách khứa có xì xào bàn tán nhưng mà đây chính là đám cưới của nhà họ Cố, cũng không có kẻ nào lắm miệng thừa hơi chạy tới hỏi Hiên Viên Diệu là ai.
Còn lí do vì sao Đường Diệc Sâm không mời ông ta thì ai nấy cũng chỉ đành nuốt thắc mắc vào lòng mà thôi.
Đường Diệc Sâm nháy mắt ra hiệu cho Hoài Niệm, ý bảo cậu có thể tiếp tục rồi.