Chương 1078
"Con nói thế khiến ba con rất đau lòng đấy." Hiên Viên Diệu giang tay vẻ mặc vô cùng bi thương "Nói thế nào ta cũng là ba con mà."
Khóe miệng Cố Tĩnh Đình giật giật, Hiên Viên Diệu này đúng là cái gì cũng dám nói.
Ai muốn nhận ông ta làm ba chứ?
Hiên Viên Diệu đưa chiếc hộp tɾong tay cho Cố Tĩnh Đình "Chúc hai đứa hạnh phúc."
Cố Tĩnh Đình cũng không nhận cái hộp kia, ngoài cười nhưng tɾong không cười khóe miệng cô vẫn còn hơi giật giật "Bác à, bác có thể về chỗ ngồi cho khách trước không ạ, có chuyện gì thì bác có thể chờ hôn lễ kết thúc rồi nói? Được không ạ?"
Cố Tĩnh Đình nói rất nhẹ nhàng, nhưng ý tứ tiễn khách rất rõ ràng. Chỉ thiếu điều nói thẳng nơi này không chào đón bác, mời về không tiễn.
Hiên Viên Diệu chết tiệt, sớm không tới muộn không tới, đúng lúc này lại tới.
Nhìn thấy sắc mặt mẹ chồng khó coi thế kia cô cũng thấy hơi hơi chạnh lòng.
Hiên Viên Diệu này nói là đến tặng quà cưới, quà cưới cái gì chứ rõ ràng là đến gây rối mới đúng.
Hiên Viên Diệu mặt mày đầy hứng thú nhìn Cố Tĩnh Đình, cô bé này lá gan cũng không nhỏ đâu nha. Dám nói chuyện với ông kiểu đó cơ đấy.
Nhưng mà có vẻ đúng là ông sai rồi, đành nhún vai trả lời "Thật xin lỗi, hôm nay là ngày quan trọng với Sâm như vậy bác làm sao vắng mặt được."
Giọng điệu của ông tỏ ra vô cùng xin lỗi nhưng trên mặt chẳng có tí gì là đang áy náy cả.
Ông nhìn người dẫn chương trình nói "Mọi người tiếp tục đi. Bác ngồi một bên nhìn xem là được rồi."
Nhìn thấy người dẫn chương trình vẫn còn ngây ngẩn cả người ông lại nói thêm một câu "Đúng rồi, mấy lời thề vừa nãy hỏi lại lần nữa. Bác thích nghe."
Hả...
Người dẫn chương trình nhìn ba vạch đen đang chảy xuống từ trán mình, chuyện này đã bị ông cắt đứt, không hỏi lại cũng không được đâụ
Cứ như thế? Tới dự đám cưới? Tặng quà cưới thế thôi à?
"Đúng rồi, ba chuẩn bị nhẫn cưới cho hai đứa rồi, ở tɾong hộp đấy, lấy nhẫn đó trao đi." Hiên Viên Diệu nói ra thản nhiên như không, sau đó lại nhìn xuống chỗ ngồi cho khách phía dưới ông không chần chừ bước tới một vị trí đang có người ngồi phía bên trái.
"Đã lâu không gặp, Phán Tình em vẫn đẹp như ngày nào."
Tả Phán Tình giật giật khóe môi, bà đã từng này tuổi rồi? Vẫn đẹp như ngày nào sao? Nhưng mà nhìn người đàn ông trước mắt này bà thật sự không hận nổi.
Dù sao năm đó ông ta cũng giúp đỡ bà không ít, tuy rằng về sau có vài hành động quá đáng. Nhưng giờ ai cũng đã một đống tuổi rồi còn so đo làm gì nữa.
Nhưng mà không so đo cũng không có nghĩa là sẽ dễ dàng tha thứ "Hiên Viên Diệu, ông đừng có gây rối nữa được không?"
"Tôi có quấy rối gì đâu? Tôi đến dự lễ cưới mà." Hiên Viên Diệu che ngực, vẻ mặt cực kỳ bi thương "Bà nói như vậy thật sự khiến trái tim mong manh yếu đuối này tổn thương sâu sắc."
Cố Học Văn ôm vợ vào lòng cảnh giác, lạnh lùng trừng mắt nhìn Hiên Viên Diệu "Đến dự lễ thì ngồi xuống cả đi, nếu không đừng trách tôi không nể mặt."
Tuổi không còn trẻ nữa nhưng nắm đấm của ông vẫn chưa g͙ià đâụ
Nếu như Hiên Viên Diệu dám giở trò gì ông nhất định sẽ không để ông ta yên.