Chương 1039
"Không cần, cảm ơn ông." Đường Diệc Sâm cũng không dám mong Hiên Viên Diệu sẽ tặng mình cái gì đó.
Dù là gì thì anh cũng không cần.
"Con nói vậy làm đau thương "Nói như thế nào thì ta cũng là ba của con mà."
Khóe miệng Cố Tĩnh Đình khẽ giật giật, cái lão Hiên Viên Diệu này dám nói như thế thật à?
Ai muốn nhận ông ta là ba cơ chứ?
Hiên Viên Diệu đặt cái hộp trên tay mình vào tay Cố Tĩnh Đình "Tân hôn vui vẻ."
Cố Tĩnh Đình không nhận cái hộp kia mà chỉ khẽ kéo khóe miệng, ngoài cười nhưng tɾong không cười "Có thể mời ông Hiên Viên đây trở về chỗ ngồi của mình được không? Có vấn đề gì thì đợi hôn lễ kết thúc rồi giải quyết, được chứ?"
Giọng nói của Cố Tĩnh Đình rất nhẹ nhàng nhưng ý tứ muốn đuổi khách thì lại vô cùng rõ ràng. Cô chỉ thiếu điều chưa nói "Ở đây không chào đón ông, mong ông cút đi vui vẻ" mà thôi.
Cái lão Hiên Viên Diệu chết tiệt này, sớm không đến muộn không đến lại nhằm lúc này mà xuấthiện. Thấy vẻ mặt khó coi của mẹ chồng mình thì cô cũng giận mà không có chỗ phát tiết.
Cái lão Hiên Viên Diệu này nói là đến để tặng quà cưới nhưng thực chất là đến để phá rối chứ gì?
Hiên Viên Diệu nhìn Cố Tĩnh Đình bằng vẻ mặt hứng thú, lá gan của con nhóc này cũng lớn thật đấy, dám nói chuyện với mình bằng giọng điệu như vậy.
Nhưng hình như đúng là lỗi của mình rồi, vậy là ông ta nhún vai "Không sao, hôm nay là ngày trọng đại của Diệc Sâm, sao người ba này có thể bỏ lỡ được."
Giọng điệu của ông ta có vẻ hối lỗi nhưng trên mặt thì lại chẳng có vẻ áy náy gì cả.
Ông ta liếc mắt nhìn người chủ trì chương trình "Mời mọi người tiếp tục, tôi ngồi bên cạnh dự lễ là được rồi."
Thấy người chủ trì buổi lễ vẫn còn ngây người thì ông ta nói thêm một câu "À đúng rồi, nhắc lại lời tuyên thệ thêm lần nữa nhé, tôi muốn nghe."
Ôi...
Trên trán người chủ trì buổi lễ hiện lên ba vạch đen, chỉ còn một chút nữa thôi mà lại bị ông ta cắt đứt, vậy mà cũng coi được à?
Ông ta cứ đến tham dự hôn lễ như vậy? Cứ tặng quà cưới một cách đơn giản như thế ư?
"À đúng rồi, đến lúc trao nhẫn, ta có mang nhẫn đến cho các con đấy, ở tɾong cái hộp kia kìa, dùng nhẫn đó đi." Trên mặt Hiên Viên Diệu là vẻ nhẹ nhàng như nước, sau đó ông ta nhìn một vòng khách khứa ngồi bên dưới rồi đi thẳng đến chỗ một người mà không nghĩ ngợi gì cả.
"Tiểu Phán Tinh, lâu rồi không gặp, em vẫn đẹp như năm đó."
Khóe miệng Tả Phán Tinh khẽ giật giật, năm nay tôi bao nhiêu tuổi rồi hả? Vẫn còn khen đẹp được? Nhưng bà ấy thật sự không hận được người đàn ông này...
Dẫu sao thì năm đó ông ta cũng giúp bà ấy rất nhiều chuyện, mặc dù về sau có phần quá đà nhưng đôi bên cũng có tuổi rồi, không tính toán so bì với ông ta nữa.
Nhưng không so bì cũng không đồng nghĩa với việc tha thứ "Hiên Viên Diệu, tôi nói cho anh biết nhé, anh đừng làm loạn nữa được không?"
"Tôi cũng không làm loạn gì mà, tôi chỉ đến tham dự hôn lễ thôi." Hiên Viên Diệu ôm ngực, trên mặt là vẻ đau thương "Em nói như vậy, chậc chậc, thực sự làm tôi đau lòng lắm đấy."
Cố Học Văn kéo vợ về phía mình rồi trừng mắt nhìn chằm chằm Hiên Viên Diệu bằng vẻ lạnh lùng "Đến tham dự hôn lễ thì an phận đi, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo."