Chương 1038
Lúc Cố Học Văn và Tả Phán Tinh nghe Hiên Viên Diệu nói vậy thì đưa mắt nhìn nhaụ Gì đây? Hiên Viên Diệu là ba của Đường Diệc Sâm, cũng chính là ba của người mà Bối Nhi sắp gả cho ư?
Sao lại như thế được? Tả Phán Tinh vẫn nhớ rõ ràng, năm đó lúc đối đầu với họ, Hiên Viên Diệu cũng mới chỉ hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi thôi mà. Mà năm nay Đường Diệc Sâm đã ba mươi tuổi rồi đúng không?
Với cả, năm đó ông ta vẫn chưa có con. Sao đột nhiên bây giờ lại xuấthiện một cậu con trai lớn bằng này rồi? Chuyện này... chuyện này cũng khó tin thật đấy nhỉ?
Hai vợ chồng họ đồng thời đưa mắt nhìn về phía Cố Học Vũ, chắc là ông cũng biết đối tượng mà con gái mình sắp gả là người như thế nào đúng không? Chẳng lẽ ông không ngăn cản ư? Nhưng nhìn dáng vẻ yêu đương nồng nhiệt của Cố Tĩnh Đình và Đường Diệc Sâm thì hình như có muốn ngăn cũng không ngăn được nhỉ?
Kiều Tâm Uyển cũng sững cả người, bây giờ bà cũng không biết phải phản ứng như thế nào, chỉ có thể đưa mắt nhìn Cố Học Vũ rồi lại hướng mắt về phía Đường Diệc Sâm, chỉ sợ Hiên Viên Diệu sẽ gây ra chuyện gì đó.
Đường Diệc Sâm h0àn toàn không có cảm giác gì với những ánh mắt này. Lưng anh cứng đờ lại, anh h0àn toàn không thông báo chuyện này cho Hiên Viên Diệu biết, thậm chí anh còn cố tình nói cho mấy vị Đường chủ ở Long Đường biết ngày cử hành hôn lễ là ngày ba mươi tháng Chín.
Anh tính toán rất kỹ, với tính cách của Hiên Viên Diệu thì cùng lắm ông ta chỉ mất một ngày để có thể tìm ra. Mà lúc đó thì anh và Cố Tĩnh Đình đã đi hưởng tuần trăng mật rồi.
Dù thế nào thì anh cũng không muốn để Hiên Viên Diệu tham dự hôn lễ của mình, càng không muốn để Đường Tử Nhu cảm thấy ấm ức.
Nhưng anh h0àn toàn không ngờ hôm nay Hiên Viên Diệu lại xuấthiện, lại còn đến vào đúng giây phút mấu chốt như vậy. Nếu ông ta đến trễ hai phút nữa thì anh và Cố Tĩnh Đình cũng đã cử hành hôn lễ xong xuôi rồi.
Suy nghĩ này khiến anh nhìn Hiên Viên Diệu bằng ánh mắt không được hài lòng. Người cảm thấy khó chịu giống anh chính là Đường Tử Nhụ
Bà ta siết chặt tay hình nắm đấm rồi lao đến trước mặt Hiên Viên Diệu mà không nghĩ ngợi gì cả. Mặt bà ta đỏ bừng lên, cố gắng nén cơn giận của mình xuống.
"Hiên Viên Diệu, rốt cuộc ông muốn làm gì hả?"
Người đàn ông này đã phá nát cuộc sống của mình, chẳng lẽ bây giờ ông ta còn muốn phá tan cuộc sống của đứa con trai ruột nữa ư?
À không, ông ta đã phá tan rồi đấy chứ.
Ông ta buộc con trai mình và Long Đường ở chung một chỗ, khiến anh không được tự do, từ nay về sau sẽ không thể sống một cuộc sống mà bản thân mong cầụ
Thế mà bây giờ ông ta còn muốn phá hoại hôn lễ của chính con trai mình.
Không thể tha thứ được, tuyệt đối không thể tha thứ. Đường Tử Nhu giang rộng hai cánh tay như chim mẹ đang che chở chim non, cố chấp muốn bảo vệ con trai mình.
Hiên Viên Diệu nhìn Đường Tử Nhu bằng ánh mắt kỳ quái như thể muốn hỏi bà ta đang làm chuyện ngu ngốc gì vậy, nhưng ông ta cũng chỉ liếc mắt nhìn một cái mà thôi. Rồi ông ta lại dời tầm mắt về phía Đường Diệc Sâm.
"Không phải tôi đã nói hôm nay là hôn lễ của con trai nên tôi cũng muốn đến tặng quà cưới cho nó rồi hay sao?"