Chương 1019
Thấy Cố Học Vũ không có dấu hiệu hòa hoãn nên anh nói thêm một câu "Tĩnh Đình đã mang thai được ba tháng rồi, nếu không nhanh chóng tổ chức hôn lễ thì cháu nghĩ, sau này ôm một đứa bé đi kết hôn trông sẽ rất khó coi."
Khóe mắt Cố Học Vũ khẽ giật giật, thằng nhãi này còn dám dùng đến chiêu uy hiếp cơ à?
Vác bụng bầu đi kết hôn trông rất khó coi? Câu đó mà tên nhãi ranh này cũng nói ra miệng được hả?
Ai làm con gái mình lớn bụng?
Trán Cố Học Vũ khẽ giật giật, đột nhiên ý muốn lấy súng tɾong ngăn kéo ra bắn chết Đường Diệc Sâm trào dâng tɾong đầu ông. Nhưng ông cũng biết, nếu Đường Diệc Sâm thực sự bị ông bắn chết thì e là con gái của ông cũng sẽ khóc đến chết mất.
Sau đó thì sao? Sau đó thì cháu ngoại của ông sẽ không có ba, con gái của ông cũng không còn chồng.
Bàn tay đặt dưới gầm bàn của Cố Học Vũ siết chặt lại, ông hít một hơi thật sâu để bản thân bình tĩnh lại nhưng trên mặt vẫn là vẻ bình tĩnh như thường.
"Tôi không để ý đến chuyện đó. Nhà họ Cố vẫn đủ sức nuôi một đứa con gái cộng thêm một đứa cháu ngoại." Đừng nói là một người, mười người vẫn nuôi được ấy chứ.
Nói cách khác, dù cả đời này Bối Nhi không lấy chồng thì ông cũng không để ý.
Lần này đến lượt khóe miệng Đường Diệc Sâm giật giật.
Sao ông ba vợ tương lai này lại cứ dầu muối đều không thông vậy hả?
"Bác trai, cháu biết là nhà họ Cố đủ sức nuôi được nhưng cháu tự nuôi vợ con của cháu vẫn tốt hơn."
Chê cậu ta vớ được lợi mà cậu ta còn nhảy dựng lên, ngay cả bốn chữ "vợ con của cháú mà cậu ta cũng nói được rồi kìa.
Ai là vợ con của cậu hả?
Khóe miệng của Cố Học Vũ khẽ giật giật nhưng cũng chỉ một thoáng mà thôi "Chắc vì ở Mỹ lâu quá nên tôi nghĩ là cậu Đường đây đã quên hết phong tục tập quán của Trung Quốc rồi đúng không?"
Thấy trên mặt Đường Diệc Sâm là vẻ mơ hồ thì Cố Học Vũ cười khẩy "Kết hôn không chỉ là chuyện của hai người các cô các cậu đâụ Cậu muốn lấy Tĩnh Đình thì có phải là nên để ba mẹ cậu tới hỏi cưới không nhỉ? Bàn bạc chuyện cưới hỏi?"
Ôi.
Tới hỏi cưới? Bàn bạc chuyện cưới hỏi?
Đường Diệc Sâm gật đầu, dĩ nhiên là anh đã nghĩ đến chuyện này rồi.
"Mẹ cháu đã đi cùng cháu đến Bắc Kinh rồi, bà ấy có thể ghé qua bất cứ lúc nào cũng được."
"Không chỉ có mẹ cậu mà còn phải có ba cậu nữa." Khóe miệng Cố Học Vũ cong lên, trên khuôn mặt lúc nào cũng trầm ổn bỗng thoáng qua vẻ nghiền ngẫm "Còn có ba của cậu, Hiên Viên Diệu nữa..."
Đường Diệc Sâm nghe vậy thì ngẩn người.
Cố Học Vũ đứng lên "Cứ như vậy đi. Ba cậu đến hỏi cưới cho cậu, để tôi thấy được thành ý của ông ta, sau đó mới quyết định xem có nên gả con gái cho cậu hay không."
"Nếu tôi không đồng ý thì e là cậu cũng không dễ mà cưới được con gái tôi đâụ"
Cố Học Vũ nói xong, không nhìn phản ứng của Đường Diệc Sâm mà đi thẳng.
Chỉ còn một mình Đường Diệc Sâm ngồi ngây người trên ghế, mặc dù anh đã đồng ý tiếp quản Long Đường nhưng vẫn chưa nhận Hiên Viên Diệu là ba mà.
Hôm đó ở đại sảnh Long Đường, anh gọi Hiên Viên Diệu một tiếng "ba" cũng là bất đắc dĩ mà thôi.