Người Tình Bí Ấn
Chương 1018
⬅ Trước Tiếp ➡

"Nghe quang minh chính đại thật, cũng chỉ là cái cớ mà thôi." Cố Học Vũ hừ lạnh lùng "Suy cho cùng thì sao không nói là cậu không có tài cán gì đi? Không đủ sức để đối đầu trực diện với Hiên Viên Diệu nên buộc lòng phải khuất phục ông ta."
Trên mặt Đường Diệc Sâm là vẻ hổ thẹn nhưng khí thế của anh cũng không vì vậy mà giảm bớt "Vâng, đúng thế. Đúng là cháu không có đủ năng lực để đối đầu với Hiên Viên Diệu nhưng điều đó không có nghĩa là cháu bất tài mà chỉ có thể nói là do nền gốc và kinh nghiệm không giống nhau mà thôi."
Đường Môn bắt đầu xuống dốc từ lúc ông ngoại anh tiếp quản nhưng tɾong lúc đó thì thế lực của Long Đường lại ngày càng lớn ma͙nh, thế nên muốn phát triển tốt hơn là điều vô cùng khó khăn.
Dù mẹ anh có ma͙nh đến mấy thì cũng chỉ là một người phụ nữ, lòng không đủ lạnh, tính cách không đủ tàn độc, chắc chắn không phải là đối thủ của Hiên Viên Diệụ
Đường Môn có thể cải thiện tình hình, phát triển được như ngày hôm nay đã là điều không hề dễ dàng gì rồi.
"Người có tài năng không nhất định phải đâm đầu vào mà chiến đâύ, né tránh và phát triển bản thân cũng là một cách hay."
Lấy đá chọi đá, đến lúc đó cả hai bên đều bị thua thiệt, anh còn trẻ, vẫn có thể chờ được nhưng không thể chỉ vì thể diện, chỉ vì trả thù mà kéo anh em Đường Môn xuống nước được.
"Làm người phải biết rõ vị trí của mình ở đâu, tài năng của mình như thế nào. Từ trước đến giờ, người làm nên chuyện lớn vốn không để ý đến mấy chuyện vặt vãnh, luôn có mục tiêu, luôn nỗ lực hết mình, từ từ tính toán cũng là một cách hay."
Đường Diệc Sâm chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình kém cỏi mà chỉ có thể nói là Hiên Viên Diệu đã chiếm được thiên thời địa lợi nhân hòa mà thôi.
Ở Long Đường mấy ngày nên anh cũng đã được nghe về ba của Hiên Viên Diệu, ông ta thực sự là một người vô cùng tàn nhẫn, đối xử với Hiên Viên Diệu còn tàn nhẫn hơn.
Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Hiên Viên Diệu có thể đạt được thành quả như ngày hôm nay thì cũng có thể nói là do ông ta có nền tảng gia đình tốt, ít nhất là ở một khía cạnh nào đó.
Cố Học Vũ yên lặng, thực ra ông ta biết hết những điều mà Đường Diệc Sâm nói.
Về điểm này thì ông ta đánh giá anh rất cao, người tài tự có nhận định riêng của mình. Dĩ nhiên một bước lên trời là rất tốt, nhưng cũng phải có năng lực mới làm được. Còn nếu không có thì chỉ có thể bước từng bước lên mà thôi.
Trong lòng suy nghĩ vài vòng nhưng không biểu lộ ra mặt, ông càng im lặng thì Đường Diệc Sâm càng thấp thỏm không yên.
Trong lòng anh ra những chuyện này thì sao anh có thể bị động như thế được? Nếu cho anh thời gian thì chắc chắn anh có thể phát triển Đường Môn thật tốt...
Nhưng dù hận Hiên Viên Diệu thì anh cũng không giải quyết được phiền hà hiện giờ của mình.
"Bác trai, cháu biết bác không thể tha thứ cho những chuyện mà trước đây cháu đã gây ra. Cháu đã cầu xin được sự tha thứ của Tĩnh Đình và cũng đã đảm bảo rằng chắc chắn sau này cháu sẽ không tái phạm nữa."


⬅ Trước Tiếp ➡