Người Tình Bí Ấn
Chương 1008
⬅ Trước Tiếp ➡

"Anh... Anh còn tưởng em và anh ta..." Ánh mắt của Đường Diệc Sâm phản ánh đầy đủ những gì anh nghĩ lúc đó.
Nói không ngại thì là giả nhưng vì anh yêu Cố Tĩnh Đình nên...
"Đừng." Bụng dưới của anh lại bị cô đấm một cái, Đường Diệc Sâm nhìn Cố Tĩnh Đình, không hiểu sao mình lại bị đánh.
"Đường Diệc Sâm, anh đúng là đồ vô liêm sỉ." Lần này Cố Tĩnh Đình giận thật rồi "Anh... anh... anh cho rằng em là loại phụ nữ như thế à? Hóa ra anh lại nghĩ em như thế?"
"Anh không có ý đó, là em nói mà."
"Em..." Cố Tĩnh Đình bị chọc giận, cô giơ tay lên, cho Đường Diệc Sâm một quyền rồi thật sự không thèm nhìn anh mà đi vụt qua.
Đường Diệc Sâm nhanh chóng đuổi the0 rồi giữ tay cô lại "Em không thể trách anh vì anh hiểu lầm như thế được, ai bảo lúc đó em nói em và anh ta..."
"Anh còn nói." Mặt Cố Tĩnh Đình đỏ bừng bừng vì bị chọc tức "Nếu không phải là anh không nói cho em biết chuyện anh the0 em đến Đài Loan thì em có thể hiểu lầm như thế à? Anh lại còn nghĩ em là loại phụ nữ lẳng lơ như thế nữa, anh..."
"Anh không hề. Anh tuyệt đối không có suy nghĩ đó. Anh xin thề." Đường Diệc Sâm giơ tay lên "Trong lòng anh, em lúc nào cũng là người phụ nữ h0àn mỹ nhất, thuần khiết nhất trên thế giới này."
Anh có thể nhận ra lần này Cố Tĩnh Đình giận thật rồi.
Ngẫm lại thì cũng đúng, làm gì có người phụ nữ nào chịu nổi chuyện bị người khác hiểu lầm như vậy?
Cố Tĩnh Đình không nói lời nào, trên mặt cô tràn ngập vẻ lạnh lùng, h0àn toàn không quan tâm đến anh.
"Tĩnh Đình."
Đường Diệc Sâm thấy cô không để ý đến mình thì lại gọi vài câu, thế nhưng Cố Tĩnh Đình vẫn không có phản ứng gì cả.
Đột nhiên anh ôm bụng dưới rồi ngồi xổm xuống "Đau quá, đau quá đi."
Cố Tĩnh Đình làm ngơ, ai biết cái tên này lại bày ra khổ nhục kế gì.
"Anh bận mải đến chiều nên vẫn chưa ăn tối." Giọng nói của Đường Diệc Sâm nhẹ hẳn đi, trên mặt lại là vẻ đau khổ "Em còn cho anh hai đấm, lại còn đấm ma͙nh nữa chứ."
Sắc mặt của Cố Tĩnh Đình hơi thay đổi, cô vẫn không quên chuyện dạ dày của Đường Diệc Sâm không được tốt lắm.
"Đau thật đấy." Đường Diệc Sâm muốn đứng lên đi nằm nhưng cả người lại mềm nhũn ra, ngồi hẳn xuống đất.
"Diệc Sâm." Cố Tĩnh Đình nóng ruột, nhanh chóng đỡ anh dậy "Anh không sao chứ?"
"Dạ dày anh đau quá." Đường Diệc Sâm dựa người vào vai cô "Vừa rồi hai đấm của em đau thật mà."
Cố Tĩnh Đình lúng túng, lần đầu cô còn nhẹ tay một chút nhưng lần thứ hai thì đúng là ra tay vô cùng tàn nhẫn.
"Đau quá, anh đau quá." Đường Diệc Sâm không nói gì mà chỉ giơ ngón tay về phía bàn trà tɾong phòng "Thuốc, thuốc ở tɾong ngăn kéo."
"Anh chờ em một lát." Đau đến mức phải uống thuốc rồi à? Cố Tĩnh Đình càng căng thẳng hơn "Anh có thể ngồi dậy được không? Em dìu anh qua bên đó nằm nhé?"
"Ừ." Trên mặt Đường Diệc Sâm là vẻ yếu ớt "Cảm ơn em."
Cố Tĩnh Đình lại cảm thấy không được tự nhiên, nếu không phải cô cho Đường Diệc Sâm hai đấm thì sao có chuyện anh đau đến nỗi phải đi nằm cơ chứ?
Cô đỡ Đường Diệc Sâm đến bên giường, để anh nằm xuống rồi mới tìm thuốc dạ dày, bưng một cốc nước đến cho anh. Đường Diệc Sâm uống thuốc xong thì cả người vẫn co quắp lại, tay vẫn che trên bụng, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó chịụ
"Anh thấy khó chịu lắm à?"


⬅ Trước Tiếp ➡