Chương 1007
"Anh xin thề, sau này chắc chắn anh sẽ không lừa gạt em chuyện gì nữa. Dù có chuyện gì xảy ra thì anh cũng sẽ nói cho em biết đầu tiên, được không em?"
Cố Tĩnh Đình để mặc anh ôm, không nói lời nào, cũng không trả lời câu hỏi của anh.
Đường Diệc Sâm bắt đầu cảm thấy hơi sốt ruột, vất vả lắm mới có thể làm dịu lại mối quan hệ giữa hai người, không phải chỉ vì trò đùa nhỏ lần này của anh mà lại đóng băng đấy chứ?
"Tĩnh Đình?"
Anh muốn nhìn rõ vẻ mặt cô nhưng cô lại vùi mặt vào lòng anh, hai tay thì ôm anh thật chặt, không để anh nhìn thấy.
"Em không giận." Những chuyện đó đều đã xảy ra và cũng qua cả rồi.
Dù cô có tức giận, có nổi nóng thì cũng vô ích thôi.
"Chỉ là tɾong lòng em cảm thấy không thoải mái." Cố Tĩnh Đình h0àn toàn không che giấu suy nghĩ của mình "Anh biết không? Nếu sau khi em yêu anh, anh nói cho em biết rằng anh là người đàn ông đầu tiên của em, nói cho em biết điều anh muốn thì em sẽ giúp anh."
Mặc dù cô biết với sự kiêu ngạo của Đường Diệc Sâm thì anh tuyệt đối sẽ không chấp nhận sự giúp đỡ của cô.
Dù thế lực của Long Đường có lớn đến đâu, nhưng nếu Kỳ Lân Đường và Đường Môn liên thủ lại thì cô không tin là họ sẽ không có cách đối phó với Hiên Viên Diệụ
Nếu như vậy thì Đường Diệc Sâm cũng sẽ không bị Hiên Viên Diệu đe dọa, anh cũng không cần tiếp quản Long Đường, làm những chuyện mà anh không thích.
Lùi một bước mà nói thì đứa bé kia cũng sẽ không bỏ cô mà đi.
"Tĩnh Đình." Chuyện đã xảy ra rồi nên anh cũng không biết phải làm thế nào để thay đổi được.
"Em thực sự không giận anh, chẳng qua em chỉ cảm thấy chúng mình đã đi qua quá nhiều đường vòng mà thôi."
"Em yên tâm đi, chắc chắn sau này chúng ta sẽ không đi đường vòng nữa." Đường Diệc Sâm bảo đảm với cô.
"Hừ." Cố Tĩnh Đình thu hồi trái tim thương xuân tiếc thu rồi hừ lạnh lùng "Anh còn không biết xấu hổ mà nói thế à? Nếu anh nói cho em biết sớm hơn một chút thì em cũng không cần mất mặt như vậy rồi."
"..." Mất mặt? Mất mặt gì cơ? Đường Diệc Sâm thực sự không hiểụ
"Tằng Bộ Vân nói với em người xuấthiện vào đêm đó là anh ta." Cố Tĩnh Đình vừa nghĩ đến thì lại tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Mặc dù Tằng Bộ Vân không hề làm tổn thương cô nhưng chẳng phải phát sinh quan hệ với một người đàn ông xa lạ mà bản thân lại không tự chủ được là chuyện khiến lòng người vô cùng khó chịu à?
"Gì cơ?" Đường Diệc Sâm trợn trừng hai mắt, anh thực sự không biết chuyện này "Em vừa nói là Tằng Bộ Vân nói với em rằng người xuấthiện vào đêm đó chính là anh ta ư?"
"Đúng thế." Cố Tĩnh Đình gật đầu, tɾong lòng lại bắt đầu oán hận Đường Diệc Sâm, do anh không tốt, để cô phải thua thiệt trước mặt Tằng Bộ Vân như vậy.
Cô dùng sức đấm ma͙nh vào ngực anh "Nếu không phải vậy thì tại sao em lại cho rằng cơ thể của em đã từng bị người đàn ông khác chạm qua cơ chứ? Anh đúng là xấu xa đáng chết mà."
Bấy giờ Đường Diệc Sâm mới kịp phản ứng lại, anh nghĩ đến lúc trước, Cố Tĩnh Đình nói rằng cô và Tằng Bộ Vân...
"Em... Lần trước em nói là em và Tằng Bộ Vân đã từng có quan hệ thân mật, chính là cái lần ở Đài Loan đó hả?"
"Dĩ nhiên." Cố Tĩnh Đình trợn trắng mắt nhìn anh "Thế the0 anh thì là lần nào?"