Bây giờ mình và các con vẫn sống rất tốt, cho dù giấc mơ có phải sự thật hay không nhưng tiền nhà mình không thể bị người ta “mượn đi” như vậy được
Ả đàn bà trong mơ đó mượn nhiều tiền như vậy nhưng cũng có trả một xu một cắc nào đâụ
Tiết Minh Dực là đồ đầu gỗ, cũng không biết đường đòi lại.
Anh chỉ biết làm công việc của mình mà không quan tâm con cái, khiến ba đứa trẻ lớn lên lệch lạc.
Làm cô tức chết mất
Mặc kệ tiền điện thoại đắt bao nhiêu, phải đi tới văn phòng đại đội gọi điện chửi anh mới được
Tại bộ đội X, quân khu tỉnh X thuộc đại quân khu nào đó.
Các thủ trưởng đang họp nhưng khác hẳn với vẻ nho nhã lễ độ, thảo luận một cách ôn hòa như trong tưởng tượng của các kế toán, quân đội nóng nực và tẻ ngắt như văn phòng đại đội, thậm chí mùi chân thối cũng tương tự nhau, mấy người đàn ông nói chuyện một hồi đã bắt đầu đập bàn hét vào mặt nhaụ
Lần này đợt huấn luyện dã ngoại do hai bộ phận không quân và lục quân liên thủ tổ chức, Tiết Minh Dực và mấy đoàn trưởng, cán bộ doanh trại ưu tú được chọn gia nhập vào hàng ngũ, yêu cầu cường độ huấn luyện mạnh hơn, thích ứng với hoàn cảnh tác chiến phức tạp và ác liệt hơn.
Sư trưởng quản lý trực tiếp Tiết Minh Dực mang theo ý cười trên mặt, thuốc lá cuộn cháy đến đầu ngón tay cũng không cảm giác được, ông ta dựng ngón cái với sư trưởng ngồi cạnh, nói một cách đắc ý “Lần này huấn luyện dã ngoại Tiết Minh Dực thật đúng là thế này này Tôi thấy cái quần đó của nhà ông cũng mất tiêu rồi ấy nhỉ?”
Sau khi nhảy dù chẳng ai biết nó rơi đi đâu nữa, có thể là trong rừng rậm hoặc cũng có thể là ở bụi gai không có đường đi, dù sao trên người không đồ thừa, tự mình cầu thêm phúc đi.
Đến cuối cùng, rất nhiều người ngay cả quần áo che người cũng chẳng còn, nhưng Tiết Minh Dực người ta vẫn chỉnh tề đoan chính giống như có thể kéo ra ngoài chụp ảnh kết hôn bất cứ lúc nào.
Nhìn xem, ưu tú là một phương diện, có thể ưu tú một cách đẹp đẽ và tao nhã lại càng tuyệt vời hơn.
Lãnh đạo già thật sự mừng rỡ.
Ông ta nói rồi lại đi móc thuốc lá sợi của người ngồi cạnh nhưng bị đối phương túm lại, bàn tay to dùng sức túm chặt túi quần, không chịu chia sẻ thuốc lá sợi ngon tuyệt đó.
Ông khoe thì khoe, lại còn muốn hút thuốc của tôi rồi khoe với tôi á?
Nghĩ hay nhỉ?
“Lão Lục, ông đắc ý quá rồi, tôi thấy tư lệnh không quân nhìn trúng cục bảo bối của ông rồi đấy.”
Sư trưởng Lục nhướn mày “Không được Tôi còn đang đợi cậu ấy kế nhiệm nữa ”
Lúc này lính thông tin liên lạc tiến tới bên tai Tiết Minh Dực nói vài câu trong nhà có điện thoại. Anh nghe xong lại nói với người bên cạnh một tiếng, sau đó đi tới phòng thông tin.
Khi để tổng đài chuyển tiếp từng cấp, Tiết Minh Dực còn hơi bối rối, trong nhà rốt cuộc có chuyện gì mà lại gọi điện cho mình.
Thời buổi này đánh điện báo rất dễ dọa sợ người trong nhà, luôn cảm thấy có phải đã xảy ra chuyện gì không ổn hay không, nếu như người nhà bình thường gọi điện thoại tới cũng gần giống như trời sụp vậy.
Tiết Minh Dực xưa nay lạnh lùng trầm tĩnh, chuyện có to bằng trời cũng không thấy anh hoang mang chút nào, đầu năm ngoái cha anh bệnh nặng trong nhà cũng viết thư nói, nhưng đến một khắc cuối cùng mới gửi điện báo kêu anh về nhà gặp mặt lần cuối, cho nên hôm nay gọi điện mới thấy hơi kỳ quái.
Dáng người của anh cao lớn, gương mặt lạnh lùng, khí thế quá mức sắc bén sẽ khiến người ta bỏ qua dung mạo anh tuấn của anh, làm lính nữ thông tin liên lạc đối diện cũng không dám trộm đánh giá anh quá lâụ
Đợi một lúc điện thoại cuối cùng cũng nối máy, phía đối diện có người cầm máy, một người đàn ông alo alo hai tiếng rồi lại gọi “Vợ Minh Dực, điện thoại nối rồi.”