Thông qua lời giới thiệu của người dẫn truyện, Lâm Tô Diệp biết con gái của người phụ nữ đó chính là nữ chính trong phim truyền hình này, còn nam chính là một con em cán bộ cao cấp cà lơ phất phơ.
Chuyện xưa này kể về thời kỳ phản nghịch, côn đồ thời niên thiếu của nam chính, sau này vừa gặp nữ chính đã yêu, xảy ra tranh đoạt quyền thế đủ loại, chia tay rồi lại làm hòa, dưới sự cảm hóa của nữ chính thiện lương nhưng kiên cường mà dần dần thay đổi tính cách ác liệt, làm lại từ đầu, gây dựng sự nghiệp phần đấu trong làn sóng thời đại mới, chuyện xưa trải qua nhiều thăng trầm cuối cùng cũng đi đến cái kết đại viên mãn.
Trong mơ có rất nhiều chuyện, người phụ nữ đó lập nghiệp, nam nữ chính đi học, yêu hận hiểu lầm, gây dựng sự nghiệp… nhưng Lâm Tô Diệp chẳng muốn nhớ đến, cô chỉ quan tâm đến phần các con của mình mà thôi.
Hai đứa con trai mà người dẫn truyện nói với cô, một đứa là nhân vật phản diện, một đứa là nam phụ bia đỡ đạn.
Bởi vì bị nam chính và nữ chính liên lụy hại cho con trai út của cô chết thảm, con trai lớn ghi thù trong lòng, vạch ra một loạt kế hoạch báo thù, rồi ngay trong lúc sắp giết chết được nam nữ chính lại vì sự xuất hiện của em gái mà kịp thời thu tay.
Cậu ta không thể giết chết em gái ruột của mình, cuối cùng lại bị gông cổ tống vào tù.
Giọng nói của người dẫn chuyện chất phác trầm thấp Cậu ta cực kỳ thông minh, nếu như đi đường ngay lối thẳng chắc chắn sẽ có tương lai, đáng tiếc cuộc đời không có đường lui, cũng may cậu ta còn lại một chút lương tri mà không hại chết em gái ruột của mình. Tiếc là tên đã bắn đi rồi không thể lấy lại được, số phận không thể quay lại, kết cục của bọn họ đã được định trước, không ai có thể nghịch thiên cải mệnh.
Lâm Tô Diệp chửi ầm lên “Vớ vẩn, con tôi sẽ không như vậy.”
Nhưng mặc cho cô chửi thế nào thì cũng không có ai đáp lại lời cô, cô bay tới bay lui theo người trong nhà đi qua hai mươi năm.
Nghĩ đến đây Lâm Tô Diệp lại càng không ngủ được nữa, với kiến thức của cô hoàn toàn không hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Đây là một cơn ác mộng sao?
Cô vẫn sống yên ổn ở nhà, con gái nhỏ mới chỉ ba tuổi và những tên khốn nạn xúi quẩy trong mơ đó đều là giả.
Nhưng… lỡ như là thật thì sao?
Dù sao cô cũng nằm mơ chân thật như vậy cơ mà, thật sự giống như trải qua một kiếp vậy.
Trong đầu Lâm Tô Diệp không tự chủ được mà thay thế giọng nam trầm thấp và chất phác đó Đây là cuộc sống bình thường, không ai ngờ được sẽ xảy ra chuyện gì, người phụ nữ thôn quê xinh đẹp này cũng không biết mấy ngày sau mình sẽ rơi xuống nước mà chết. Đây là số mệnh đã được định trước, nhân vật trong kịch không có cách nào thoát được.
Giọng nói chất phác đó mang theo ma lực khiến Lâm Tô Diệp rùng mình một cái.
Nói vớ va vớ vẩn, cái gì mà số phận đã định trước không thể chạy thoát? Số mệnh là cái thứ quỷ quái gì, ba đứa con của cô đều rất ngoan nhé
Cô hồi tưởng lại một chút, trong mơ nói vĩ nhân sẽ qua đời, cuộc vận động kết thúc, khôi phục lại kỳ thi đại học, thanh niên trí thức về thành phố, cải cách mở rộng, tiến vào thành phố làm việc… những thứ này cô hoàn toàn không hiểu, đều là do giọng nam đó nói, những thứ này ít nhất cũng phải đến năm sau mới có thể chứng nghiệm.
Nếu trước mắt…
Lâm Tô Diệp nổi lên suy nghĩ, trong mơ nói gần đây Tiết Minh Dực có một đợt diễn tập liên hợp với lục quân và không quân, anh giành được hạng nhất đoàn thể và hạng nhất cá nhân, có được một khoản tiền thưởng lớn.
Nếu như chuyện này là thật, vậy… nó chứng minh giấc mơ của cô là thật.
Nghĩ đến khoản tiền này Lâm Tô Diệp không bình tĩnh nổi, sau này số tiền này sẽ bị người đàn bà đó mượn đi mất