Nhang Dịch Trạch dắt Quan Hiểu Ninh đến một quán lẩu khá nổi tiếng, tìm được chỗ ngồi thì đưa thực đơn cho cô chọn món: "Muốn ăn gì em cứ gọi."
Quan Hiểu Ninh nhận lấy thực đơn vừa lật được hai trang thì đã chau mày: " mắc quá một dĩa thịt mà 50 tệ."
"Tiệm này là như vậy đấy, hai chúng ta muốn ăn no ăn ngon thì cũng phải ba bốn trăm tệ, mặc kệ giá cả em cứ gọi món đi."
"Em không biết chọn." Quan Hiểu Ninh đem thực đơn trả lại cho Nhan Dịch Trạch, một bữa cơm phải tốn mấy trăm tệ cô vừa nghĩ tới liền đau lòng.
Nhan Dịch Trạch cười than: "Xem ra sau này anh cần phải thường xuyên mang em ra ngoài để em học hỏi."
Nói xong hắn một hơi gọi hết các món nào là thịt, nào là rau, nào là hải sản, Quan Hiểu Ninh định ngăn anh lại nhưng thấy có nhân viên phục vụ ở đây sợ làm anh mất mặt nên đã nhịn xuống.
Sau khi món ăn được dọn lên, trước tiên Quan Hiểu Ninh pha nước chấm cho anh lại bận bỏ đồ ăn vào nồi, đợi đến khi thịt rau đều chín hết thì gấp từng món từng món vào chén của anh, Nhan Dịch Trạch cũng không từ chối hắn đã quen với sự chăm sóc của Quan Hiểu Ninh.
Hai người vừa ăn vừa nói, trong lúc vô ý Quan Hiểu Ninh liếc nhìn chiếc đồng hồ tinh xảo mà Nhan Dịch Trạch tặng cho cô giật mình sửng sốt: "Thời gian qua nhanh thật, sắp 9 giờ rồi."
Nhan Dịch Trạch không để ý nói: "Chẳng phải anh có lái xe ư, có muộn cũng không sợ."
Quan Hiểu Ninh vừa muốn nói mình nhất định lại phải nghe chửi, đột nhiên nghĩ đến chìa khóa nhà mình đã giao ra rồi, lại nghĩ đến những lời nói khó nghe và ánh mắt xem thường của mẹ mình thì im lặng không nói nữa.
"Sao vậy?" Nhan Dịch Trạch lập tức cảm giác được Quan Hiểu Ninh có gì đó là lạ.
Quan Hiểu Ninh cúi đầu buồn bã nói: "Lúc em ra ngoài mẹ em nói không cho em về nhà nữa."
"Là vì anh, đúng không?" Tuy Nhan Dịch Trạch đang hỏi nhưng ngữ khí của anh là khẳng định.
Quan Hiểu Ninh không nói gì nữa, Nhan Dịch Trạch thì ngồi hút thuốc, cho đến khi gần hút xong điếu thuốc anh mới lên tiếng: "Vậy sau này em cứ đến nhà anh ở, anh nuôi em, tuy không thể mỗi ngày đều ăn sơn hào hải vị nhưng sẽ không để em chịu đói, chịu lạnh đâu!"
Quan Hiểu Ninh ngẩng đầu nhìn anh tuy thái độ của anh khiến người ta rất cảm động, nhưng cô thật sự không biết mình có nên làm vậy không, nói sao thì hai người cũng chỉ là người yêu nếu cứ như vậy mà dọn qua nhà anh ở liệu người ta có coi khinh mình không.
Sau khi nói ra những lời như vậy Nhan Dịch Trạch phát hiện bản thân như đột nhiên hiểu ra, tâm trạng cũng cực kỳ thoải mái, anh quay qua nhìn Quan Hiểu Ninh thấy vẻ mặt do dự của cô thì cười nói: "Em đừng lo lắng, trước tiên cứ dọn qua nhà anh ở đã, năm sau chẳng phải em vừa tròn 20 tuổi ư? Đợi qua sinh nhật em rồi anh sẽ cùng em đi đăng ký, anh cũng sẽ nói chuyện này với bà nội."
"Đăng ký, đăng ký cái gì?" Quan Hiểu Ninh căn bản chưa hiểu được ý trong lời nói của Nhan Dịch Trạch.