"Đương nhiên là đăng ký kết hôn rồi, không lẽ đăng ký cái gì!" Nhan Dịch Trạch lần nữa cảm thấy đưa ra quyết định như vậy cũng không có khó khăn như mình nghĩ.
Quan Hiểu Ninh nhìn Nhan Dịch Trạch với vẻ mặt không thể tin nổi, thật sự không dám tin những gì mình vừa nghe được, sau khi trải qua việc bố mẹ ly hôn và bản thân bị bỏ rơi Nhan Dịch Trạch đã từng tỏ rõ là suốt đời này sẽ không nghĩ đến việc kết hôn, dù cho cô muốn hai người vĩnh viễn bên nhau nhưng cũng không mong trong một thời gian ngắn có thể thay đổi cách nghĩ của anh, không ngờ anh lại đột nhiên đề nghị đăng ký kết hôn.
"Chẳng phải anh không muốn kết hôn sao?" Quan Hiểu Ninh hỏi một cách dè dặt, sợ là mình nghĩ sai.
Nhan Dịch Trạch cười rất tươi: "Là em thì anh đồng ý, cũng không muốn em vì anh mà ở nhà phải chịu đựng như vậy, em ở tạm nhà anh trước rồi từ từ làm hòa với ba mẹ, họ chấp nhận thì càng tốt nếu không chấp nhận thì đã có anh bên em!"
Quan Hiểu Ninh cảm động đến rơi nước mắt, cô biết mình không yêu lầm người, có một tuổi thơ không hạnh phúc vậy mà Nhan Dịch Trạch có thể vì mình mà đi đến bước này, sự hy sinh của bản thân là rất đáng, vì anh cô có thể làm mọi chuyện! Lúc này thậm chí cô nguyện ý hôn lên những nơi anh từng đi qua, người đàn ông này khiến cô say đắm và sùng bái!
"Hiểu Hiểu, đừng khóc nữa, bây giờ không sợ người ta nhìn thấy nữa sao?" Nhan Dịch Trạch chọc Quan Hiểu Ninh, Hiểu Hiểu là cách xưng hô riêng anh đặt cho cô.
Quan Hiểu Ninh cười lau nước mắt trên mặt: "Em rất vui."
"Ăn cơm đi, lát nữa mình cùng về nhà."
"Ừ!" Quan Hiểu Ninh ra sức gật đầu, hai chữ về nhà khiến cô cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, vô cùng hạnh phúc!
Hai người ăn xong cơm ra khỏi quán ăn trên đường người đã thưa thớt đi nhiều, xe chạy đến một con đường nhỏ Nhan Dịch Trạch vừa định tăng tốc thì phía sau xe đột nhiên rung lên.
"Hôm nay đúng là xui xẻo, trong rạp chiếu phim thì bị người ta đá ghế, ăn bữa cơm thì xe lại bị người ta đụng." Hắn vừa cằn nhằn vừa mở cửa xuống xe, Quan Hiểu Ninh thấy vậy cũng lập tức xuống theo.
Nhan Dịch Trạch ra phía sau xem, chỉ thấy phía sau xe đã bị lõm vào trong một mảng thì Nhan Dịch Trạch lập tức nổi nóng, ngẩng đầu nhìn người đụng xe của mình, đối phương là một người đàn ông vạm vỡ chạy chiếc mô tô, phía sau còn chở một người phụ nữ.
"Tôi nói anh thật là có hứng nhỉ, thời tiết như thế này còn chạy chiếc xe như thế này ra ngoài không sợ bị nướng chín à, anh lái đi đâu vậy hả?"
"Con mẹ nó mày nói thử xem tao lái đi đâu nè, tao đang chạy thì mày đột nhiên ở đâu chạy ra còn làm tao giật mình nữa này, đụng mày là đáng đời con mẹ nó tao còn chưa bắt mày bồi thường phí hoảng sợ nữa đấy!" Người đàn ông trung niên thái độ ngang ngược mở miệng ra là chửi.