Tiếp ➡
Quan Hiểu Ninh đem găng tay bằng len mình vừa mới đan xong bỏ vào trong túi, đây là món quà mà cô chuẩn bị tặng cho bạn trai của mình Nhan Dịch Trạch, chất liệu len vừa đẹp lại vừa mắc, là mẹ của Tiêu Tuyết bạn tốt của cô dùng để đan áo còn dư lại, Tiêu Tuyết cố tình lén đem cho cô một ít, bản thân cô không nỡ xài mà lại đem chúng đan thành đôi găng tay cho bạn trai.
Ở cái khu nhà ở cũ kĩ này điều kiện gia đình Tiêu Tuyết cũng được xem là khá giả, ba của Tiêu Tuyết làm nghiệp vụ ở xưởng sản xuất thép thường xuyên đi công tác ở những nơi khác đồng thời cũng giúp cơ quan kiếm lợi nhuận, cô cùng Tiêu Tuyết còn có một người bạn cùng trang lứa ở kế nhà tên là Đinh Nạp, 3 người các cô chơi với nhau từ bé thân như chị em ruột.
Cho dù thời tiết rất oi bức, nhưng chỉ cần nghĩ tới khuôn mặt đẹp trai và nụ cười lưu manh của Nhan Dịch Trạch là Quan Hiểu Ninh nhịn không được cười, ba mẹ sống chết cũng không đồng ý cho cô và Nhan Dịch Trạch qua lại. Vì Nhan Dịch Trạch 24 tuổi từ nhỏ ba mẹ đã ly dị, hắn sống với bà nội không học hành đàng hoàng suốt ngày đi đánh nhau với người ta lại thường đem những thứ lai lịch bất minh đi bán, vì vậy trong mắt mọi người Nhan Dịch Trạch là một người không có tiền đồ vã lại là một kẻ chuyên gây sự sớm muộn gì cũng gây ra việc lớn bị bóc lịch.
Nhưng Quan Hiểu Ninh không cho là vậy, cô cảm thấy Nhan Dịch Trạch không hư hỏng như người ta nói, anh ấy rất thông minh lại hiểu biết rộng cũng rất hóm hỉnh luôn khiến cô cười, vã lại chỉ cần kiếm được tiền là thường xuyên mua quà tặng cô, cho dù cô không để ý những thứ đó cũng không muốn Nhan Dịch Trạch lãng phí tiền, nhưng không thể phủ nhận là mỗi khi nhận được quà cô đều cảm thấy rất vui và rất tự hào.
Cô không phải là một người tùy tiện nhưng một năm trước cô lại cam tâm tình nguyện đem bản thân giao cho Nhan Dịch Trạch, vì cô đã nhận định rằng Nhan Dịch Trạch là người mình sẽ yêu thương suốt đời, hai người họ mãi mãi cũng sẽ không chia lìa!
"Chị, sao lại đứng trong nhà cười một mình như vậy, lại còn thay đồ, chị định ra ngoài à?"
"Ừ, ra ngoài một lát, em định đi đâu?" Quan Hiểu Ninh hỏi đứa em trai nhỏ hơn mình 2 tuổi- Quan Hiểu Phong.
"Em cũng có việc phải ra ngoài. Chị, chị không quên hôm nay là ngày gì chứ?"
Quan Hiểu Ninh liếc trắng em mình một cái cười nói: "sinh nhật 17 tuổi của em chứ gì, chị nào dám quên, em muốn quà sinh nhật gì, chị mua về cho em, nhưng không được chọn món quá đắc đâu đấy."
"Em không cần quà, chị trực tiếp cho em 300 tệ được không?"

Tiếp ➡