Trong khoảnh khắc, nội tâm bất an lo sợ mấy ngày nay dẫn dịu xuống, Diệp Thê vững vàng leo lên xe ngựa, đoàn người tiến thẳng về Diệp gia.
Đến nơi, đã có không ít người đứng ngoài chờ sẵn, phần lớn già trẻ gái trai trên dưới Diệp gia vốn chẳng có ý tốt, tới đề hóng trò hề mà thôi, cũng xem thử Diệp Thê có bi ai sầu thảm như mấy lời đồn ngoài phố hay không.
Thật có lỗi, để bọn họ phải thất vọng rồi.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Diệp Thê chậm rãi bước xuống xe, đi sát theo sau là hai vị hộ vệ thân cao tám thước, khí thế uy vũ, hệt như hai chiến thần hắc giáp. Mà nàng, chính là vị trích tiên được hai người bảo vệ.
"Ôi chao, tướng quân phu nhân đây rồi, về lại mặt chứ có phải đi truy nã tội phạm đâu mà bày trận lớn thế." Người trước kia bị mình khinh rẻ xem thường bỗng nhiên một bước lên mây, có kẻ đã không nhịn được mà buông lời mỉa mai.
Diệp Thê liếc mắt nhìn qua, không định đáp lời, mà vòng qua người nọ, đi thẳng về phía chính sảnh Diệp gia. Nàng cũng không định dông dài ở đây làm gì, định xong chuyện cho sớm sẽ tới thăm mộ cha mẹ.
Người nọ bị lơ đẹp, trong lòng thầm mắng một câu tiểu tiện nhân, tay vươn ra toan cản bước: "Trưởng bối nói chuyện mà ngươi dám tỏ thái độ như vậy à?"
Thời gian chỉ vừa kịp một cái chớp mắt, lưỡi đao sắc bén của A Tả, A Hữu đã kề bên cổ đối phương.
Không chỉ người nọ mà Diệp Thê cũng sợ đến ngây người, nhưng thời khắc này, nàng quyết không thể tỏ ra yếu thế hay nhún nhường, nếu vậy chẳng phải uổng phí tâm ý của Phúc quản gia hay sao. Diệp Thê khôi phục dáng vẻ bình thản, nói hai chữ ngắn gọn: "Lui ra."
Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng khí thế lại chắc nịch, hoàn toàn không cho người khác cơ hội cự tuyệt, A Tả, A Hữu lập tức thu đao, nhanh nhẹn quay lại đứng sau lưng Diệp Thê, vẻ lạnh lẽo trên khuôn mặt chưa từng thay đổi mảy may.
"Thôi được rồi, người một nhà cả, náo loạn cái gì." Diệp lão gia tỉ mỉ quan sát Diệp Thê, bên dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt nhưng thần thái tự nhiên, sắc mặt tươi tắn, nào có giống thiếu phụ ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt mà người ta đồn đại. Ông lập tức đổi giọng, "Cũng lâu lắm rồi Thê nhi chưa về nhà, mau vào đi cháu."
Cổng lớn trang nghiêm này từng là nơi nàng ngày đêm mơ ước, nhưng đứng tại đây lúc này, Diệp Thê chẳng tìm thấy trong lòng một chút chờ mong. Cũng lười lá mặt lá trái với bọn họ, Diệp Thê hàn huyên vài ba câu với gia chủ rồi rời đi, men theo con đường nhỏ ra hoa viên, chợt nghe tiếng ai bên kia tường hoa---
"Ngươi có trông thấy cái dạng vẻ ngạo mạn đắc ý của nàng ta không, hừ, đúng là thứ thấp hèn thì chả bao giờ khá lên được, bên cạnh đã không có nha hoàn nào thì chớ, lại còn để hai người đàn ông đi sát theo sau, chẳng ra thể thống gì cả.."
Nghe được giọng nữ đó, Diệp Thê không khỏi dừng chân.
"Thúc phụ tốt bụng cho nàng ta vào nhà, nàng ta thì sao, chưa được mấy câu đã đứng dậy đi mất, chạy về thờ chồng (1) chắc."
(1) Nguyên văn là 守活寡, theo mình tra thì có nghĩa là dù đã có chồng, nhưng vì chồng vắng nhà lâu ngày nên không khác gì ở góa.