"Chuyện lại mặt (4), Thê Nhi định thế nào?"
(4) Lễ lại mặt là việc sau khi lễ cưới kết thúc, cô dâu chú rể sẽ cùng nhau về thăm gia đình nhà gái, vừa là cơ hội để cô dâu chú rể tỏ lòng biết ơn công lao sinh thành dưỡng dục của bố mẹ cô dâu, vừa làm vơi đi nỗi nhớ nhà, nhớ thương cha mẹ, sự buồn phiền lo lắng của cô dâu.
Lại mặt là một phong tục trong cưới hỏi truyền thống, là lần đầu tiên tân nương mới xuất giá về thăm nhà, phu quân sẽ đi cùng, là dịp để cả hai gặp cha mẹ họ hàng đằng ngoại.
Cha mẹ Diệp Thê đã mất, gọi là về thăm nhà, nhưng đâu mới là nhà đây? Thân mang họ Diệp, chẳng qua chỉ là cái hư danh, chứ nào có lấy một ngày bình yên ở nơi ăn thịt người ấy?
Nhưng dù sao thì lễ nghĩa cùng không thể thiếu, nàng không thể không đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Diệp Thê mặc một bộ váy bằng sa mỏng màu nguyệt sắc, trên mặt thêu hoa lan, càng nổi bật dáng người thanh thoát và khuôn mặt tú lệ xinh đẹp. Đặt bên cạnh chiếc ghế nhỏ để lên xe ngựa là quà lại mặt Thẩm lão phu nhân đã sai người chuẩn bị, có vẻ còn nặng hơn nàng tưởng, nhưng điều gây chú ý nhất lại là hai vị hộ vệ của phủ Tướng quân.
Trời đã vào hạ, hai người kia lại mặc đồ đen từ đầu đến chân, ngay cả tay cũng bị che dưới lớp vải, không lô ra mảy may.
"Thất thiếu phu nhân, có thể xuất phát được rồi." Phúc Vinh lên tiếng.
Diệp Thê gật gật đầu, đi về phía xe ngựa, tiếng người xung quanh xì xào bàn tán như gần như xa, nghe không rõ lắm nhưng chưa lúc nào ngưng lại, tựa như tấm mạng nhện dày quấn chặt lấy hô hấp của nàng, ngột ngạt đến mức không thở nổi, Diệp Thê vô thức siết chặt nắm tay.
Diệp Thê đang đứng quay lưng về phía Phúc Vinh nên không nhìn thấy động tác nhỏ của ông, lão quản gia hơi nhấc tay lên rồi hạ xuống rất nhanh.
"Phu nhân về lại mặt." Cả đoàn người khí thế hô vang.
Diệp Thê bị dọa giật cả mình, cảm giác nặng trĩu trong lòng cũng vơi bớt. Nhưng lúc bước lên xe lại vô ý trượt chân, nàng hốt hoảng quơ tay tìm chỗ vịn, đến lúc đứng vững lại mới phát hiện ra mình vừa bám vào một chuôi đao.
Hộ vệ mang đao hạ thấp giọng, cung kính nói: "Phu nhân cẩn thận."
"Thiếu phu nhân không sao chứ?" Phúc Vinh vội bước tới, thấy vậy, ông quay sang căn dặn hai hộ vệ: "A Hữu, A Tả, hai cậu phải để ý đến phu nhân đấy."
Lúc này Diệp Thê mới để ý thấy còn một người hộ vệ khác đứng cạnh, diện mạo y đúc với người kia, chắc là hai huynh đệ sinh đôi.
"Vâng." A Tả, A Hữu đồng thanh đáp.
"Đây là hai người đi theo tướng quân lâu nhất đó ạ." Phúc Vinh quay sang giải thích cho Diệp Thê.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Đăng tải bởi Sắc - Cấm Thành.
"Cảm ơn Phúc quản gia." Diệp Thê hiểu ý, biết đối phương có lòng, dù tướng quân tạm thời không có trong kinh nhưng cũng để lại hai vị thiếp thân hộ vệ đi cùng nàng, thể hiện rằng mình rất coi trọng người vợ này.