Rốt cuộc là có ý gì, Diệp Thê nghĩ mãi không ra, viên kim châu đã được nàng cất vào tủ. Viên ngọc nhỏ nhìn có vẻ đã lâu năm, chắc là vật gia truyền gì đó.
Chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi, nghĩ thế, nàng thổi tắt nến, ngả người nằm xuống giường. Giường và chăn đều là kích thước dùng cho nam, Diệp Thê cuộn mình lại, tấm lưng gầy yếu càng trở nên nhỏ bé lạ thường.
Sáng hôm sau, nàng dùng nước lạnh từ đêm qua để rửa mặt, rồi vụng về tự búi cho mình một kiểu tóc của phụ nữ đã có chồng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Đăng tải bởi Sắc - Cấm Thành.
Chỉ một chiếc trâm bạc đơn giản cài lên tóc, càng tôn lên nước tóc đen huyền óng mượt của người con gái tuổi đôi mươi.
Sính lễ của Thẩm gia không thiếu thứ gì, trang sức trâm cài nhiều không đếm xuể, gương lược đầy cả một rương, nhưng Diệp Thê chỉ cảm thấy mình đang lạc giữa muôn trùng mây mù, không biết đâu thực đâu hư, nên nào dám dùng những thứ phục trang tinh xảo đẹp đẽ ấy.
Ngồi thật lâu trước gương đồng mới cố định được búi tóc nghiêng nghiêng lệch lệch, ghim thêm cây trâm cũng tạm coi như thành hình. Diệp Thê buông chiếc lược làm bằng gỗ tử đàn xuống, trong lòng thầm cảm thán, cũng không phải uất ức gì, chỉ hơi tò mò thôi.
Khi Diệp Thê xuất giá không có gì để mang theo, ngay cả một ma ma hay nha hoàn cũng chẳng thấy bóng dáng. Ban đầu Diệp gia cũng định để mấy người sang hầu hạ, nhưng nàng đã cự tuyệt ngay tức khắc.
Bị đánh thẳng vào mặt như thế, Diệp gia đương nhiên không thể bỏ qua, nghĩ phải làm sao để giáo huấn đứa cháu không biết tốt xấu này. Cuối cùng thành mặc kệ, dù sao mất mặt cũng là Diệp Thê chứ chẳng liên quan gì tới bọn họ cả.
Diệp Thê cũng không ngờ là đến phủ tướng quân lại không có..
Tất nhiên là Diệp Thê sẽ không đánh giá cao bản thân đến mức cho rằng tiểu nam nhân kia vì muốn làm nhục nàng nên mới điều tất cả vú già đi.
Đơn giản là bởi, không lâu sau đó, quản gia trong phủ đã giúp nàng giải mối nghi ngờ.
Người đàn ông trung niên, tuổi tầm gần 50, sau khi cung kính hành lễ với nàng vội áy náy nói: "Bẩm Thất thiếu phu nhân, thiếu gia xưa nay không thích có các ma ma lớn tuổi hầu hạ trong phủ, bình thường cũng chẳng mấy để ý tới nên sau hôm tướng quân hồi phủ đã.."
Cái lý do không thích này nghe cũng thấy kỳ quặc, Phúc Vinh chỉ đành lén lén lau mồ hôi, không dám nhiều lời. Ông lại nhớ tới tính nết quái đản của thiếu gia nhà mình, đúng là làm bậy mà, cưỡng ép cưới con gái nhà ân nhân của lão gia về, chỉ sợ lão gia dưới suối vàng mà biết, sẽ phải giận dữ đến mức đội mồ sống dậy mất.
"Không sao đâu Phúc quản gia, cũng không phải chuyện gì quan trọng mà." Nghe ông nói xong, Diệp Thê vội đáp lời.
"Thất thiếu phu nhân thiện tâm, lão nô tạ ơn thiếu phu nhân." Phúc Vinh thầm nghĩ, may mà phu nhân mới cưới là người hiểu lý lẽ, có khi thiếu gia nhà mình làm tùy tiện bừa lại ra kết quả ngoài mong đợi cũng nên.
Diệp Thê được khen mà ngại ngùng, nàng không phải kẻ thích nhiều lời, cũng không dám nhiều lời, nên chỉ để quản gia dẫn mình đi tham quan một vòng, nói sơ qua những việc trong phủ.