⬅ Trước Tiếp ➡
Trên lễ đường chỉ đặt bốn chiếc ghế trống, không có ai chờ đôi tân nhân cả.
Cha mẹ của Thẩm thất thiếu gia cũng đã qua đời. Diệp Thê nhớ lại khung cảnh đưa tang bi tráng mấy năm trước, người đến phúng viếng xếp dài cả một con phố, tiền giấy bay đầy trời, khói đốt nghi ngút một vùng.
Đưa tân nương đến nơi, bà mối nhìn sắc mặt nhà trai rồi từ tốn thả người xuống, lúc bái đường thì đâu thể cõng tiếp được.
"Nhất bái thiên địa.."
"Nhị bái cao đường.."
"Phu thê.." Bà mối cao giọng.
"Gia, gia, cấp báo!" Tiếng bước chân dồn dập đuổi tới.
"Khụ khụ khụ.." Bà mối bị ngắt lời, sặc nước miếng ho khan liên tục.
Thẩm thất thiếu bước vài bước lên đón, lôi thẳng người kia sang một bên, lướt đọc lá thư một lượt, hai mày cau chặt lại, nhấc chân đi thẳng ra khỏi phủ, bỏ mặc cả đám đang sợ đến ngây người nhìn theo chàng.
"Chuyện gì thế không biết, có tân lang nào đang lúc thành thân lại bỏ mặc nương tử chạy đi mất." Bà mối làu bàu, thương cảm nhìn sang Diệp Thê đang đứng cạnh.
Ta cũng muốn biết chuyện gì đang xảy ra lắm, Diệp Thê chua chát nghĩ, tiếng tân khách xì xào bàn tán không dứt, buổi lễ hôm nay không khác nào một trò cười.
Bên ngoài phủ, gã sai vặt đưa tin báo nhìn theo Thẩm thất thiếu gia leo lên ngựa: "Gia, bây giờ gia tới quân doanh ạ?"
Thẩm thất không thèm để ý tới hắn ta, quất roi ngựa đi thẳng, lúc này mới bỗng dưng ý thức được một chuyện.
Diệp Thê lẻ loi đứng đó không biết phải làm sao, đột nhiên cảm giác được có người tới gần, chàng công tử bước nhanh về phía mình, gió nổi lên thổi bay làn váy, cũng đánh gãy lời qua tiếng lại của những người xung quanh.
"Chờ ta về sẽ bù cho nàng." Chàng nói.
Gì cơ.. Diệp Thê còn chưa kịp phản ứng lại đã bị nhét thứ gì đó vào tay, thứ đồ mang theo hơi ấm của thân thể.
Gió lại nổi lên, Thẩm thất thiếu đã không còn thấy bóng dáng.
Người này, có vẻ cũng không khó sống chung lắm - tân nương nhìn viên ngọc nhỏ tròn vo ánh vàng trong lòng bàn tay mình, thầm cảm thán.
Lụa đỏ giăng khắp phố đã thấm đẫm nước sau mấy ngày mưa, bầu trời trên cao trong veo, trà lâu rộn rã tiếng chuyện trò.
"Haiz, đại hôn của Trấn Quân tướng quân lại tổ chức ngay trước trận chiến.."
"Dạo này tôi cũng hay nghe nói, là cái vị mà bỏ lại tân nương trước mặt tất cả quan khách để đi đánh trận ấy hả?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
"Còn ai vào đây nữa, ta có một người họ hàng làm ở phủ tướng quân, hắn ta còn kể là, tân phu nhân lấy nước mắt rửa mặt, náo loạn suốt đêm hôm đó."
"Họ hàng nào của ngươi cơ?" Một người vừa cắn hạt dưa vừa nghi hoặc hỏi lại.
"Chắc là cháu trai cháu gái nào đó họ xa tám đời cũng nên." Một người khác thuận miệng chen vào.
"Thôi đừng khoe khoang nữa, ta nghe nói giờ phủ tướng quân chẳng khác nào cái miếu hòa thượng cả."
Ngày hôm đó Thẩm Tương Uyên đi rất vội, để lại mấy chục bàn quan khách ngơ ngơ ngác ngác không hiểu chuyện gì. Sau khi kết thúc, mình Diệp Thê ngồi lẻ loi trong phòng, bên tai dường như vẫn còn phảng phất lời chàng nói trước lúc ra trận.

⬅ Trước Tiếp ➡