⬅ Trước Tiếp ➡

Giản Mục Xuyên bằng giọng nũng nịu pha chút dâm loàn, trong giọng nói ấy có phần cầu xin, giống như cầu xin anh hãy làm cô sướng hơn nữa đi.
Có điềụ.
Hình như Giản Mục Xuyên không nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của cô, anh vừa xoa bóp phần hông vừa nói với giọng hờ hững "Khó chịu lắm à?
Ráng chịu một chút, sẽ ổn ngay thôi." "Anh rể, ư..
Chạm vào phần dưới của em chút đi được không?" Trần Trừng lắc mông, vặn vẹo mông, dùng chân cọ tay anh rể.
Cô em vợ xinh đẹp đang nằm trên giường, cầu xin anh hãy chạm vào âm hộ em ấy vô cùng dâm dục.
Giản Mục Xuyên im lặng chừng hai giây, anh cúi đầu nhìn cái đũng quần dựng thành lều của mình, sau đó thốt ra hai chữ "Không được." "Không được." Anh rể lạnh nhạt từ chối cô.
Nghe vậy, Trần Trừng thoáng ngẩn người, đôi mắt rưng rưng nước mắt, cứ như thể có thể bật khóc bất cứ lúc nào.
Cô bĩu môi, vặn eo và gọi anh rể một tiếng vô cùng đáng thương.
Rõ ràng gậy thịt của Giản Mục Xuyên đã cứng đến mức sắp chọc thủng quần đến nơi nhưng mà gương mặt quân tử của anh vẫn chẳng hề thay đổi, anh bóp đùi của Trần Trừng và nói "Dạng háng ra." Trần Trừng khó chịu uốn éo, chậm rãi dạng hai chân rộng ra một chút.
Lần này Giản Mục Xuyên xoa một mạch đường từ xương hông đằng trước của cô, rồi men theo bắp đùi, sau đó đến mông và sau lưng.
Những ngón tay mạnh mẽ trượt đi trượt lại trên chân cô, hoàn toàn phớt lờ phần giữa háng đang ngứa ngáy của cô, cứ như thể đang đổ dầu vào lửa lên cơ thể cô, làm ngọn lửa dục vọng trong cô càng ngày càng mạnh, nhưng lại không dập lửa cho cô.
Trần Trừng vừa xấu hổ vừa khó chịu muốn chết, cuối cùng thậm chí còn hơi giận dỗi anh rể, cố tình há cái miệng nhỏ nhẹ nhàng rên rỉ.
"Ư, ư, a, a ..
Anh rể xuống dưới một chút, anh xoa bên dưới đi mà, ư, ư." Cô uốn éo, lắc mông, muốn dùng thứ giữa chân mình cọ vào tay anh rể.
Tuy nhiên, ý đồ này của cô đã bị Giản Mục Xuyên nhìn thấu, anh lạnh lùng ngăn cản "Đừng nhúc nhích." Trần Trừng hoàn toàn bơ lời anh noi.
Khi tay anh lại lần nữa lướt qua bắp đùi cô, Trần Trừng bất ngờ kẹp chặt tay anh, lúc này bàn tay của anh dán chặt vào âm hộ cô.
Vào khoảnh khắc âm hộ tê dại của cô được bàn tay của người đàn ông bao phủ, Trần Trừng thoải mái đến mức của người run lên "A , sướng quá." Cô vừa rên rỉ vừa kẹp cánh tay anh, nhẹ nhàng cọ vào âm hộ của mình, tranh thủ để bản thân giành lấy nhiều khoái cảm hơn.
"Ư, ư, a, a.., sướng quá." Nếu lúc này có người đứng trước cửa nghe được thì chắc chắn sẽ cho rằng nữ bệnh nhân đang bị "quất" trong phòng.
Giản Mục Xuyên suýt chút nữa thì bị cô em vợ lẳng lơ này làm cho tức giận, vậy mà cô lại dám kẹp tay anh để cọ âm hộ, có điều Giản Mục Xuyên cũng không rút tay mình về ngay lập tức mà chỉ cúi xuống nhìn cô em vợ của mình, để mặc cho cô cọ đi cọ lại vào cánh tay của mình.
Giữa chân của cô em vợ vừa ấm áp vừa mềm mại, còn chảy nước rất nhiều, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi thơm lẳng lơ quyến rũ, yết hầu của Giản Mục Xuyên khẽ động, gậy thịt to lớn trong quần lại càng vểnh lên cao hơn.
Tuy nhiên, ngay khi Trần Trừng sắp cọ đến mức lên đỉnh,


⬅ Trước Tiếp ➡