Chương 13
thể cô em vợ đã nứng lắm rồi.
Từ lúc bắt đầu cho tới khi massage tới chân cô, anh phát hiện đũng quần cô em vợ càng lúc càng ướt hơn.
Bởi vì đồ bệnh nhân là màu xám nhạt nên khi ướt sẽ thấy rất rõ, anh vừa massage cho cô em vợ vừa nhìn đũng quần cô càng lúc càng sậm màu, khóe môi anh giương lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Em ấy nhiều nước thật, Giản Mục Xuyên nghĩ.
Vừa nãy anh chỉ vô tình chạm mu bàn tay vào phần giữa hai chân cô em vợ thôi mà em ấy đã ướt nhẹp thế này, cứ như thế sợ là cô sẽ không chịu nổi những bước massage tiếp theo mất.
Nghĩ đến đây, Giản Mục Xuyên mở miệng hỏi "Bây giờ anh muốn xoa bóp từ phần xương hông đến háng, được không?" "Hả?
Vâng." Sau khi hiểu những gì anh rể nói, mặt Trần Trừng lại càng đỏ.
Mặc dù ngại nhưng cô không hề bài xích với chuyện này, thậm chí còn muốn anh rể chạm vào nơi nhạy cảm của mình nhiều hơn nữa.
Cô biết suy nghĩ đó của bản thân là sai trái, nhưng cô không kiềm chế được nữa rồi.
Hai chân vốn đang khép lại của Trần Trừng bị tách ra, sợ cô không thoải mái ở phần mắt cá chân bị bó bột nên Giản Mục Xuyên tìm một cái chăn mỏng lót xuống dưới rồi mới tiếp tục massage.
Bởi vì hai chân bị tách ra nên đũng quần ướt sũng của Trần Trừng lại càng lộ ra hơn.
Nhìn qua trông vô cùng mờ ám, mà lúc này Trần Trừng nào còn tâm trạng để quan tâm tới mấy chuyện này nữa chứ.
Hai tay anh rể xoa bóp giữa hông và đùi cô, đó là vị trí gần vành bướm non nhất.
Giản Mục Xuyên xoa bóp qua lại ở vị trí hai bên cạnh, tránh phần giữa.
Cảm giác tê dại ngứa ngáy dần lan tràn khắp nơi sâu nhất của cô rồi lại từ từ chiếm lấy các dây thần kinh, làm suy nghĩ của cô dần trở nên mơ hồ.
"Ư..ưm" Trần Trừng không kiểm soát nỗi những tiếng rên rỉ phát ra từ miệng mình, cảm giác đau đớn ở hông dần biến mặt, thay vào đó là từng làn sóng khoái cảm tê dại, như thể cô đang ngâm mình trong làn nước ấm, sóng nước nhẹ nhàng cọ rửa cơ thể cô.
Bàn tay anh rể như có ma thuật, tuỳ ý thi triển giữa hai chân cô, rất nhiều lần, cô muốn mở miệng bảo anh rể sờ "bướm" của mình đi, nhưng cuối cùng cô vẫn không dám mở miệng.
Nhiệt độ trong phòng ổn định, nhưng nghe cô em vợ rên rỉ dâm đãng thế này, khó tránh trán Giản Mục Xuyên xuất hiện vài giọt mồ hôi.
Vật to lớn bên dưới vốn đã nguôi ngoai bây giờ lại bắt đầu cương lên chọc vào lớp áo blouse trắng tạo thành hình vòng cung.
Giản Mục Xuyên hít một hơi thật sâu, hai ngón tay cái di chuyển dọc theo bắp đùi cô em vợ rồi từ từ xẹt qua phần giữa chân cô sau đó rời đi nhanh chóng, anh lặp đi lặp lại động tác như vậy mấy lần, cũng làm đũng quần cô em vợ dâm dục này càng lúc càng đậm màu hơn.
Cuối cùng thì những tiếng rên rỉ ư ư a a mà Trần Trừng luôn kìm nén cũng thoát ra khỏi cái miệng nhỏ nhắn kia, cô không biết rốt cuộc anh rể đang chữa bệnh hay là cố ý đùa bỡn cô nữa.
Điều duy nhất cô biết là phần thân dưới của mình vừa thoải mái lại vừa khó chịu vô cùng, cô muốn được người đàn ông này mơn trớn nhiều hơn nữa, muốn anh vân vê con bướm đang rỉ nước của mình.
"Anh rể, anh rể.." Trần Trừng gọi