Chương 18
Ban đầu, thiếu niên vẫn cố gắng giữ hình dạng con người, nhưng chẳng bao lâu sau, bước chân của y đã trở nên loạng choạng, thấy Ninh Như vẫn bám theo không buông, y đột nhiên dừng lại.
Giây tiếp theo, thiếu niên biến mất, thay vào đó là một con hắc xà dài ba mét hiện ra trước mắt nàng.
Hắc xà dựng thẳng thân mình, há miệng về phía nàng, phát ra tiếng rít dữ tợn.
Sự biến hóa bất ngờ này khiến Ninh Như không khỏi giật mình, đứng sững tại chỗ.
Có lẽ chỉ muốn dọa nàng sợ mà rời đi, sau khi hắc xà hù một cái liền quay đầu, trườn đi thật nhanh.
Nào ngờ có một chiếc xiên nhọn từ trên trời rơi xuống, ghim chặt thân rắn, ngay sau đó có một tấm lưới bắt rắn cũng chụp xuống.
Ninh Như ngồi xuống, vỗ nhẹ đầu nó “Chỉ là về nguyên hình thôi mà, ngươi đâu dọa được ta.”
Nàng đã mang theo công cụ bắt rắn chuyên dụng cơ mà.
Hắc xà không ngừng giãy giụa trong lưới, đôi mắt vàng hung dữ nhìn nàng chằm chằm.
Ninh Như suy nghĩ giây lát rồi kéo nhẹ phần đuôi của nó lại, đặt vào lòng bàn tay mình.
Hắc xà giật bắn, cố gắng rút đuôi ra.
“Đừng động đậy.”
Hiếm khi nàng cất cao giọng, tay vẫn giữ chặt không buông “Ta chỉ muốn xem tình trạng của ngươi ra sao. Nếu còn quậy nữa, ta sẽ sờ sang chỗ khác đấy. Bây giờ ngươi đang nằm trong lưới, chẳng làm gì được ta đâụ”
Nàng nói không sai.
Hắc xà nghe vậy vừa tức vừa bất lực, y quay đầu sang một bên, thả lỏng đuôi, không chống cự nữa.
“Quả nhiên là yêu lực không đủ, khí tức cũng yếu ớt, vậy nên không thể duy trì hình người.”
Ninh Như làm động tác như đang bắt mạch ở phần đuôi rắn, thật ra cũng không cần thiết, nhưng làm vậy trông chuyên nghiệp hơn.
“Nhưng rõ ràng còn mấy ngày nữa mới đến đêm trăng tròn, không lý nào lại nhanh như vậy. Ngươi bị thương sao?”
Hắc xà không đáp, thậm chí còn nhắm chặt đôi mắt vàng lại, đuôi cũng không động đậy.
“Ta hiểu rồi, chắc chắn là do ăn uống không đủ chất.”
Việc ăn uống cũng là yếu tố quan trọng để duy trì yêu lực.
Ninh Như thở dài, thả đuôi y xuống, vừa lục lọi túi trữ vật vừa nói “Đêm hôm đó, ta rời đi vì có chút việc. Ta có chút tu vi, có thể tự bảo vệ mình, cảm ơn ngươi đã lo lắng.”
Hắc xà nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích.
“Lần này ta quay lại là vì nghe được tin tức gần đây trấn Lăng Thủy xảy ra chuyện kỳ quái. Ngươi cũng biết đó, nếu thân phận bán yêu của ngươi bị lộ thì rất dễ bị liên lụy. Ta chỉ muốn nhắc ngươi phải cẩn thận, đừng để lộ trước mặt con người.”
Ninh Như nói xong, tự cười khổ. Ban đầu nàng định để Yến Chỉ Xuyên rơi vào nguy hiểm, sau đó mình mới xuất hiện để cứu y, nhưng sau khi thấy y có một mặt ngoài lạnh trong nóng như vậy, lòng nàng mềm nhũn, không nỡ để y chịu nguy hiểm nữa.
Nàng lấy từ túi trữ vật ra một lọ sứ đen, đưa đến bên đầu rắn “Đây là đan dược bổ sung yêu lực. Uống vào có thể duy trì hình người. Gần đây yêu lực của ngươi không ổn định, uống một viên trước đi.”
Hắc xà quay đầu sang hướng khác.
Ninh Như lại đưa lọ đan dược tới “Không phải độc dược, ngươi có thể ngửi thử.”
Hắc xà tiếp tục quay đầu đi.
Thái độ “ta không nghe, ta không nghe” của y thật đúng là phát huy đến tận cùng.
“Nghe lời.”
Ninh Như cảm giác mình như đang ép một con mèo bướng bỉnh ăn thức ăn đóng hộp “Ngươi không chịu ăn thì ta ép ngươi ăn đó.”