⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi nghi ngờ nàng đã gặp bất trắc, ngay cả người tiết kiệm đến mức chẳng nỡ mua bánh bao thịt cho bản thân như y, lại mua cho nàng một con gà quay là món mà nàng thích nhất lúc còn sống để tế lễ mấy ngày thất đầu cho nàng,
Ninh Như nhìn bóng lưng thiếu niên phía trước, y mặc bộ hắc y sạch sẽ nhưng cũ mèm, làn da trắng nhợt, dáng người gầy gò, vẫn đứng hiên ngang vững chãi như cây tùng.
Tuy y độc miệng, tính tình cứng đầu, nhưng lại ngoài lạnh trong nóng, không lạnh lùng như vẻ ngoài hay cách nói năng của mình.
Ninh Như cảm thấy vô cùng ấm áp, nàng nhất định phải thu nhận một tiểu đồ đệ mát lòng mát dạ thế này, sau này chắc chắn y sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc cho nàng
Ninh Như vội chạy theo “Xin lỗi ngươi.”
Thiếu niên quay đầu lại, nhíu mày, mặt hầm hầm không nói lời nào, vẻ mặt như đang viết rõ ràng rằng “vì sao lại xin lỗi ta?”
Ninh Như giải thích “Hôm đó, lý do ta rời đi trong đêm là vì…”
“Cô nghĩ ta muốn nghe chuyện này sao?”
Thiếu niên dừng bước, giọng nói mất kiên nhẫn ngắt lời nàng.
“Chỉ là người xa lạ mà thôi, ai quan tâm sống chết của cô chứ.”
Ninh Như im lặng vài giây rồi đáp “Ngươi có biết có những người xa lạ tốt bụng, vì nghĩ ta đã chết mà còn đốt nhang cho ta không?”
Đôi mắt thiếu niên hơi mở to, thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang bối rối, né tránh, không biết phải làm sao.
Rồi, đúng chuẩn một tên ngạo kiều bị bóc trần tâm sự.
“Ta không biết cô đang nói mấy chuyện ngu ngốc gì, tránh xa ta ra.”
Để phủ sạch quan hệ, y còn không ngại mắng cả mình.
Ninh Như khẽ ho hai tiếng “Ta chỉ đang nói về một người xa lạ ngoài lạnh trong nóng thôi.”
Thiếu niên cau mày, ánh mắt trầm xuống “Không liên quan đến ta.”
“Ta đâu có nói là liên quan đến ngươi, chỉ là cảm thấy rất ấm lòng, rất cảm động, thật sự muốn cảm ơn trực tiếp cảm tạ người đó.”
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn nàng.
Dù Ninh Như có tu vi cao thâm nhưng vẻ ngoài lại dừng lại ở độ tuổi đôi mươi, lúc này tóc nàng chỉ được buộc hờ bằng một sợi dây, buông lơi trước ngực, cả người toát lên vẻ thanh nhã nhẹ nhàng, đôi mắt nàng tròn xoe, long lanh như nước, trong ánh mắt mang theo vẻ hoạt bát sinh động.
Ninh Như nghiêng đầu, nở nụ cười rạng rỡ “Sao vậy? Ngươi quen người xa lạ đó à?”
Ánh mắt thiếu niên dừng lại trên gương mặt nàng vài giây, rồi nói “…Ngươi có biết, ngươi thật phiền phức không?”
Giọng nói lạnh lùng khó chịu nhưng vành tai lại hơi ửng đỏ.
Đúng là tên ngạo kiều chính hiệụ
Ninh Như mỉm cười, định nói thêm gì đó thì bất chợt sững lại “Khoan đã, sắc mặt ngươi không ổn, sao lại đổ mồ hôi nhiều như vậy?”
“…Không liên quan đến ngươi ”
Thiếu niên nhận ra điều gì đó, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng, y quay người bỏ đi, bước chân cũng gấp gáp hơn.
Vẻ mặt Ninh Như cũng thay đổi, nàng vội tiến lên giữ lấy cổ tay y “Chờ đã, trạng thái của ngươi rất không ổn.”
Nguyên hình của thiếu niên là rắn, cơ thể thường có nhiệt độ rất thấp, nhưng lúc này, tay y nóng hổi đến khó tin, khi đến gần, nàng nhận ra hơi thở của y hơi rối loạn.
Hình như… sắp biến hình?
Có khi nào là y sắp trở về nguyên hình không?
“… Cút”
Thiếu niên hất mạnh tay nàng, bỏ chạy “Nếu không muốn chết thì tránh xa ta ra.”
Trong tình huống này, làm sao Ninh Như có thể không đuổi theo y được chứ


⬅ Trước Tiếp ➡