⬅ Trước Tiếp ➡

Nam nhân này chính là người đã đánh xe ngựa đến hang động vào sáng sớm hôm nay.
Lý thúc nhíu mày, vẻ mặt áy náy “Xin lỗi, Tiểu Yến, hôm nay trời chưa sáng ta đã đến hang động theo lời con dặn để đón người, nhưng lạ thay trong đó không có ai cả.”
Thiếu niên khựng lại, bình tĩnh hỏi “Không có ai? Trong hang không có người sao?”
“Đúng vậy… Ta đã tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bất cứ dấu vết nào. Chỉ có vài dấu chân lộn xộn trong hang.”
Vẻ mặt Lý thúc đầy khó xử “Ai cũng biết ban đêm trên Trục Lộc Đạo nguy hiểm trùng trùng. Có khi nào…”
Ông không nói tiếp, Lục Lộc Đạo đầy rẫy yêu thú và tà ma, không tìm thấy người đồng nghĩa với việc đã chết rồi.
“Con biết rồi.”
Một lúc sau, thiếu niên mới nói tiếp “Lý thúc vất vả rồi.”
“Tiểu Yến, người đó… rất quan trọng với con sao?”
“Không phải, chỉ là… một người không quen biết.”
Yến Chỉ Xuyên rũ mắt, bình tĩnh trả lời, rồi chẳng mấy chốc đã xoay người rời đi, lặng lẽ chìm vào màn đêm.
Ninh Như mở giao diện hệ thống, xem nhiệm vụ mới được giao.
Nhiệm vụ Kiếm của nam chính. Chọn một thanh kiếm tốt cho Lăng Thời Sơ.
Thời hạn nhiệm vụ là tám ngày sau, vậy nên nàng không vội.
Nàng vỗ tay phủi bụi, nhét thêm một ít lương thực và dược liệu vào túi trữ vật, rồi nàng gọi A Lân ra, lại rời Thanh Tâm Tông,
Sắp đến một tình tiết quan trọng mà nàng có thể tận dụng được.
Trấn Lăng Thủy bất ngờ bùng phát một loại bệnh lạ, không rõ lây lan qua đường nào, nhưng những người mắc bệnh ban đầu sẽ hôn mê bất tỉnh, cơ thể sưng phù.
Điều kinh khủng nhất là người mắc bệnh sẽ chết vào ngày thứ tư, chết trong tình trạng cực kỳ đáng sợ bụng nổ tung, lục phủ ngũ tạng như bị móc mất, chỉ còn lại một cái bụng rỗng đẫm máụ
Trên trấn mời rất nhiều tu sĩ tới tra xét nhưng không ai tìm ra manh mối, cả thị trấn chìm trong nỗi hoảng loạn tột cùng.
Yến Chỉ Xuyên là bán yêu, vào đêm trăng tròn mỗi tháng, yêu lực của y sẽ suy yếu đến mức không thể duy trì hình dạng con người.
Trùng hợp thay, lần này khi y trở lại nguyên hình đã bị người khác nhìn thấy. Vì y là bán yêu nên mọi người không cần biết đúng sai đã lập tức cho rằng căn bệnh kia là do y gây ra.
Người ta tin rằng giết y là cách duy nhất để chấm dứt tất cả.
Họ ôm suy nghĩ đó nên đã tống Yến Chỉ Xuyên vào ngục, bắt y chịu đủ loại tra tấn, bị hành hạ để người ta trút giận.
Đến khi sắp bị ép uống Hóa Thần Tán khiến cho hồn phi phách tán, nỗi đau đớn tột cùng và cừu hận thấu xương đã khiến Yến Chỉ Xuyên bùng phát tiềm năng.
Y phá tan dây xích giam cầm yêu ma, mọc ra móng vuốt sắc bén, đôi mắt đỏ rực giết sạch tất cả những người trong trấn. Từ đó, y hoàn toàn sa vào ma đạo, không còn đường quay lại.
Ninh Như đã suy tính kỹ, khi Yến Chỉ Xuyên rơi vào tuyệt cảnh, nàng sẽ cứu y ra khỏi nước sôi lửa bỏng.
Nếu cách có qua có lại không hiệu quả thì thử anh hùng cứu mỹ nhân xem sao.
Ninh Như cưỡi A Lân bay đến Trục Lộc Đạo, tuy A Lân không nhanh bằng ngự kiếm nhưng thoải mái hơn rất nhiềụ
A Tìm vỗ cánh quay lại, nói “Chủ nhân, tiểu xà không ở đây, không biết hắn chạy đâu rồi, người biết chỗ ở của hắn không?”
“Không chừng đã tới trấn Lăng Thủy rồi.”


⬅ Trước Tiếp ➡