Chương 14
Sau khi đại hội khảo nghiệm kết thúc, các tân đệ tử lần lượt tới bái kiến sư phụ. Vì Ninh Như chỉ thu nhận một mình nam chính nên nàng đứng đợi hắn dưới tán cây đào gần đó.
Không lâu sau, Lăng Thời Sơ xuất hiện. Hắn quỳ xuống sau lưng nàng “Đệ tử bái kiến tông chủ.”
Ninh Như xoay người, hơi cúi đầu nhìn hắn, lúc nãy khoảng cách trong đại hội khá xa nên nàng chưa thấy rõ dung mạo của hắn, liền nói “Ngẩng đầu lên.”
Ninh Như, ngươi phải nhớ kỹ, đây chính là gương mặt của kẻ sẽ giết ngươi sau này.
Nghe vậy, Lăng Thời Sơ chậm rãi ngẩng đầu lên.
Ninh Như vừa nhìn rõ diện mạo của hắn, không khỏi ngây người.
Không hổ danh là nam chính, dung mạo anh tuấn, đôi mày kiếm cương nghị, đôi mắt đen láy, đôi môi mỏng, cùng đường nét khuôn mặt sắc sảo.
So với Yến Chỉ Xuyên, Lăng Thời Sơ có thêm vẻ kiên nghị bao dung của một nhân vật chính, còn Yến Chỉ Xuyên lại mang theo sự lạnh lẽo âm ụ
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhìn nàng chằm chằm.
Lại là một mỹ nam.
Ninh Như dời mắt đi, khẽ ho khan hai tiếng.
“Ta đã nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi cũng nên sửa cách xưng hô đi.”
“Vâng.”
Lăng Thời Sơ cúi đầu đáp lời, sau đó quỳ dập đầu, giọng nói trầm thấp “Đệ tử bái kiến… sư tôn.”
“Ta đã sắp xếp cho ngươi một động phủ trên Nam Trúc Phong, ngươi hãy đến đó nghỉ ngơi vài ngày.”
“Vâng, sư tôn.”
Ninh Như do dự một hồi rồi cất lời hỏi “Trong buổi khảo nghiệm hôm nay, ngươi có dốc hết toàn lực không?”
Thực sự nàng vẫn hơi băn khoăn về biểu hiện bất thường của nam chính.
“Bẩm sư tôn, mấy ngày nay đệ tử chữ quen chỗ mới, lại bị nội thương nên không thể dốc toàn lực.”
“Vậy hôm nay… ngươi không muốn bái nhập môn hạ của ta phải không?”
“Đệ tử chỉ nhất thời thất thần, có thể được làm đệ tử của sư tôn là may mắn lớn nhất trong ba kiếp của đệ tử, làm sao lại từ chối được ạ.”
Lăng Thời Sơ trả lời rành rọt.
Ninh Như trầm ngâm, hệ thống đã nói rằng hiệu ứng cánh bướm có thể khiến hành vi của nam chính thay đổi, nhưng hướng phát triển tổng thể sẽ không bị ảnh hưởng.
Nghĩ vậy, lòng nàng cũng yên tâm phần nào.
Nam chính là kẻ thù giết mình trong tương lai nên Ninh Như cũng không muốn tiếp xúc nhiều với hắn, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ bắt buộc là đủ.
Nàng không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu rồi quay người rời đi.
“Sư tôn đi thong thả.”
Nghe tiếng gọi “sư tôn”, Ninh Như không khỏi thầm cảm thán, không biết đến bao giờ mới được nghe nhân vật phản diện gọi nàng một tiếng “sư tôn”. Đợi đến khi ấy, nàng nhất định sẽ bắt nhãi con ấy gọi vài trăm lần cho thỏa lòng.
Lăng Thời Sơ quỳ trên mặt đất rất lâu không đứng dậy, mãi một lúc sau mới chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đen kịt của hắn nhìn theo bóng dáng Ninh Như rời đi, thì thầm
“Sư tôn…”
“Sư tôn…”
Trấn Lăng Thủy.
Yến Chỉ Xuyên từ một cửa tiệm bước ra. Hôm nay y lại đào bới trong đống xác chết, thu gom vài pháp bảo bị bỏ sót rồi đem bán đổi lấy linh thạch.
Ở trấn Lăng Thủy, y không có chỗ ở cố định, chỉ dựng tạm một căn lều cỏ trên Trục Lộc Đạo để tá túc.
Trước khi rời trấn, y chần chừ giây lát rồi quay người, bước tới trước một căn nhà, gõ cửa.
Một nam nhân ra mở cửa, nhìn thấy y thì sắc mặt thoáng thay đổi “Tiểu Yến.”
Thiếu niên khẽ gật đầu chào “Lý thúc.”