⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến đó, mặt của Trình Niệm Niệm càng thêm đỏ. Đôi mắt rủ xuống che giấu tâm tình của cô gái nhỏ, cô theo thói quen lại cắn cắn môi.
"Lục Diễm, anh ta, anh ta có lẽ là không nhận ra mình đâu.."
Lần thứ hai, Lục Diễm mơ thấy Trình Niệm Niệm là buổi tối sau khi tổng duyệt dạ đêm hội chào đón tân sinh viên, là Hội trưởng Hội học sinh, tuy đêm hội chào đón tân sinh viên hàng năm không cần anh phải đích thân làm nhưng thường vào ngày tổng duyệt anh phải đi xem rồi đưa ý kiến.
Lục Diễm ngồi hàng ghế đầu, kìm nén sự khó chịu của mình xem hết tiết mục biểu diễn trên sân khấu, tính tình của anh vốn khó tiếp cận dù là bạn học hay những người trong Hội học sinh đều biết điều này. Đôi lông mày sắc bén, ánh mắt lạnh lùng đã làm giảm bớt vẻ xinh đẹp của đuôi mắt đào hoaắt kính viền vàng gác trên sống mũi che đi nửa gương mặt làm cho đôi mắt anh càng thêm vẻ khó gần, sống mũi thẳng tắp, môi mỏng mím lại, trên tay cầm tờ giấy tiết mục, ngón tay lật qua từng trang.
Một vài cô gái nhìn anh không ngừng chir trỏ về phía anh, Lục Diễm nhìn thấy nhưng lại tỏ vẻ không thấy vì anh sợ phiền phức, thỉnh thoảng anh sẽ cúi đầu thảo luận với người phụ trách bên cạnh, cả người toát ra vẻ "người sống chớ lại gần".
Mải cho đến lúc một cô gái bước lên sân khấu, Lục Diễm rũ mắt xuống, ngón tay như có như không chỉ vào một tiết mục trên giấy "Múa hiện đại --- Trình Niệm Niệm", rồi mới ngẩng đầu lên.
Đèn trên sân khấu mờ tối, rất giống cái đêm ở sân bóng rổ lúc đó.
Cái áo trắng tay ngắn đơn giản bó sát người, phía dưới là một cái quần đùi trắng. Hôm nay là cô gái nhỏ toàn thân màu trắng. Hai bàn tay đưa lên cao ngang cổ, vỗ vào nhau, tạo ra một âm thanh thanh thúy kéo lực chú ý của Lục Diễm.
Đôi mắt âm trầm nhìn chằm chằm gương mặt của cô gái nhỏ, cô không trang điểm mà chỉ tô son màu đỏ, giống như đôi môi nhạt màu bị ngậm mút mà trở nên đỏ thẫm.
Chỉ tô son môi thôi mà Lục Diễm cảm thấy yết hầu bị kéo căng, yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống.
Áo trắng bó sát lộ ra từng đường nét cơ thể, lọn tóc màu đen quét nhẹ qua chiếc eo nhỏ trắng noãn, một vài sợi tóc đen dán lên đó. Hai màu trắng đen đối lập nhau khiến cho cơ thể Lục Diễm căng lên, hai chân bắt chéo, cánh tay thon dài đặt trên xương bánh chè, ngón trỏ vuốt ve lớp vải quần tây, mắt kính gọng vàng có thể che đậy một nửa ánh mắt của anh.
Nhảy xong, mọi người đều cùng vỗ tay tán thưởng, cô gái nhỏ không quan tâm đến tiếng vỗ tay kia, thu lại tất cả khí thế kinh diễm trên sân khấu lúc nãy lại, đỏ mặt nhìn chằm chằm xuống phía dưới sân khấu, nhìn chằm chằm Lục Diễm. Ánh sáng sân khấu phản chiếu qua mắt kính che đi ánh mắt sắc sảo.
"Trình Niệm Niệm."
Tuy rằng có rất nhiều người từng gọi tên mình, nhưng đến khi nghe giọng nói của Lục Diễm gọi tên của mình, không hiểu sao Trình Niệm Niệm cảm thấy căng thẳng, cô chăm chú nhìn anh ngồi ở hàng ghế đầu.
"Không tệ."

⬅ Trước Tiếp ➡