Không biết là ai chảy ra chất lỏng mà làm cho lớp vải vóc dán vào côn thịt lộ ra hình dáng dữ tợn của nó.
Lục Diễm không chịu được kéo quần lót của mình xuống. Anh nhổm người dậy nhìn cô gái dưới thân mình. Cả người cô gái đỏ bừng. Một hàng dài dấu hôn đỏ kéo dài từ vùng da cổ dưới tai xuống bầu ngực. Nhũ hoa cũng hồng hồng bị mút sưng lên, dựng thẳng đứng.
Hai tay anh kéo tách hai chân của cô gái ra. Nhìn lớp vải vóc ở giữa bị ấn lõm vào, âm hộ phình ra hai bên. Lục Diễm đỏ mắt, hung hăng dùng sức đem dương vật ttiến vào vào khe hở nóng ấm kia. Nơi va chạm vang lên từng tiếng âm thanh ướt át.
"Ưm.. A.. Không được."
Thanh âm từ chối yêu kiều, nhưng tiểu huyệt vẫn không ngừng chảy ra dâm dịch.
Cả người Lục Diễm đè lên người cô gái, anh liếm giọt nước mắt trên khóe mắt, không ngừng hôn cái miệng nhỏ nhắn liên lục phát ra những tiếng rên rỉ kia. Đầu lưỡi anh quấn lấy cái lưỡi non mềm của cô. Hạ thân thì càng ngày càng thúc vào mãnh liệt, giống như chỉ cần dùng sức thêm một chút nữa là cả quy đầu và lớp quần lót đều tiến vào bên trong. Côn thịt kia trắng trợn đâm vào địa phương mềm mại của cô gái, từng chút từng chút đi vào.
Ngay tại khoảnh khắc xuất tinh, Lục Diễm tỉnh giấc, trần nhà màu trắng, quay đầu sờ qua sờ lại bên cạnh, chăn đệm lành lạnh. Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào một mảng ẩm ướt ngay đũng quần. Lục Diễm gác cánh tay lên che mắt, chờ thanh tỉnh rồi mới bước xuống giường, tắm rửa.
Hành lang tầng ba thì đụng phải cô gái nhỏ tối hôm qua bị anh đặt dưới thân, triền miên rên rỉ suốt một đêm, hôm nay cô ấy mặc áo sơ mi đồng phục càng làm lộ rả vóc dáng mềm mại xinh đẹp.
Lục Diễm không dấu vết quan sát hai bầu ngực của cô gái nhỏ, hàm răng cắn chặt. Đôi tay để trong túi quần hơi nắm lại, trên mặt không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào nhưng khi đi lướt qua co gái đó, Lục Diễm lại ngửi thấy mùi hoa Sơn Chi giống y như giấc mơ đêm qua làm cho cơ thể không khống chế được nóng lên.
Ánh mắt của Lục Diễm sâu thẳm, cảm thấy "nơi đó" của anh có chút nóng, thầm mắng một tiếng.
Shit.
Trình Niệm Niệm biết Lục Diễm, hội trưởng hội sinh viên trường đại học N. Trong buổi lễ khai giảng, thường thường hội trưởng hội sinh viên sẽ lên đọc tổng kết công tác trong năm vừa rồi. Giọng nói trầm thấp mát lạnh được phóng đại qua micro dẫn đến một trận thảo luận của sinh viên bên dưới. Trình Niệm Niệm nhìn hình dáng lạnh lùng trong trẻo trên bục ấy, cơ thể không tự chủ cảm thấy tê dại.
Sáng sớm nhìn thấy Lục Diễm khiến cho Trình Niệm Niệm mang vẻ mặt sống không bằng chết đi vào phòng học. Nhớ đến ngày hôm qua quay lại sân bóng rổ cầm áo quần thì đúng lúc gặp anh từ trong sân bóng rổ đi ra. Mặt Trình Niệm Niệm liền đỏ lên.
Âm thầm nghĩ, anh sẽ không nhìn thấy đi..
"A .."
Trình Niệm Niệm che gương mặt nóng hổi của mình, thực sự càng nghĩ càng mất mặt. Tiêu rồi tiêu rồi. Nghĩ đến việc bản thân gần như không mặc gì bị một nam sinh nhìn thấy, hơn nữa người đó còn là Lục Diễm ..