⬅ Trước Tiếp ➡

Dựa theo pháp ấn, hắn tựa như một trận gió lạnh, chỉ trong chớt mắt đã bay xa ngàn dặm. Đứng ở nơi cao nhất Vân Đoan, Trương Diễn nhìn thấy rõ ràng đám mãnh thú đang rục rịch dưới kia, liền nhất thời cảm thấy sợ
hãi. Trong thế giới Tu Chân, có một loại gọi là thông u dị thú. Còn thú
này thích sống theo bầy đàn, trời sinh tính tình hung mãnh, nhưng có
nhiều tu sĩ lại muốn bắt giết chúng. Mà nguyên nhân bắt giết, không phải do lông của chúng đáng giá, cũng không phải do trên người chúng có bô
phận gì có linh tính.
Mà bởi vì đám thông u thú này có khả năng phân bố ra một loại chất
thôi tình. Nhân loại chỉ cần ngửi được, mặc kệ tu vi cao bao nhiêu, đều
cũng sẽ bị tình dục khống chế, phải cùng người khác giới ân ái một hồi,
nếu không kết quả duy nhất là thất khiếu chảy máu không ngừng cho tới
chết.
Hai mắt Trương Diễn bốc hỏa, bàn tay khẽ động, Quang Mặc Vân kiếm đã
nằm trong tay. Một trận bạch quang xuất hiện, chỉ nghe “oanh ầm ầm” mấy
tiếng, trong chớp mắt, mấy trăm con thông u thú phía dưới đã trở thành
bột mịn. ngay lúc xuất ra kiếm quang kia, hắn đã đáp mây bay xuống, tay
áo nhẹ phất một cái, đã đem Diệp Huyên ôm vào trong ngực. “A Huyên.” Hắn vừa mở miệng, thanh âm đã khàn khàn lợi hại.
Thần chí Diệp Huyên là một mảng mơ hồ, lúc trước đã dốc hết toàn lực
cùng thông u thú đánh nhau, bất quá chỉ dựa vào một điểm ý thức thanh
tỉnh. Từ trong hỗn độn, nàng bống nhiên ngửi thấy được một trận mùi thơm dễ chịu mà quen thuộc. Giống như mùi hương bên gối mà trước kia lúc
nàng tỉnh dậy mỗi sáng ngửi được, yếu ớt thở dài một hơi. “Sư phụ...”
Diệp Huyên vừa mở mắt nước mắt đã không nhịn được mà rơi xuống.
Trương Diễn cảm thấy trong lòng đau như cắt “Chớ khóc, vi sư đã ở đây rồi.” Thanh âm của thiếu nữ tựa như con mèo nhỏ “Sư phụ, ta tưởng
người sẽ không bao giờ để ý đến ta nữa.” Nàng vươn bàn tay nhỏ bé ra,
gắt gao bắt lấy vạt áo Trương Diễn, “Sư phụ, ta thấy rất khó chịụ”
Trương Diễn tất nhiên là biết Diệp Huyên khó chịu, cánh tay mà hắn ôm
thiếu nữ lúc này đang run nhè nhẹ. Nếu như hắn không cứu Diệp Huyên, thì nàng sẽ chết. Nếu như hắn cứu Diệp Huyên, thì chính là lợi dụng lúc
người ta gặp khó khăn, không bằng cầm thú. Nhưng muốn bảo hắn đem Diệp
Huyên giao cho nam nhân khác, thì chính là có chết hắn cũng không làm
được
“A Huyên.” Trương Diễn đè xuống cơ thể đang vặn vẹo không ngừng của
thiếu nữ, “Ngươi nghe vi sư nói, ngươi đã trúng dâm độc của thông u thú, nếu như không...” hắn dừng lại một chút, rồi mới khô khốc tiếp tục,
“Nếu như không cùng nam tử ân ái, thì sẽ chết,” Diệp Huyên hai mắt mêm
mang nhìn hắn “Sư phụ... Sư phụ muốn giúp ta giải độc sao?”
“Nếu như ngươi không muốn..” Trương Diễn phải dùng hết khí lực toàn
thân mới từ trong kẽ răng nói tiếp, “Vi sư cũng có thể mang ngươi đến
chỗ nam tử mà ngươi thích.”
“Không ” Diệp Huyên mạnh mẽ ôm lấy cổ Trương Diễn, nước mắt rơi liên
tục, “Ngươi muốn đem ta giao cho người khác sao, ta không cần, ai ta
cũng không cần ta chỉ cần người, sư phụ ” cả người Trương Diễn chấn
động “A Huyên, ngươi có mình hay không ngươi đang nói cái gì?”
“Ta biết...” Diệp Huyên nức nở, “Sư phụ, người chán ghét ta cũng được, hận ta cũng được, ta không bao giờ nghĩ sẽ tiếp tục che dấu nữa.” Đôi
mắt nàng tràn ngập nước mắt, “Ta yêu ngươi.” Nàng nhẹ giọng nói, “Sư
phụ, Ta yêu ngươi.” Trong nháy mắt đó, vui sướng tới quá bất ngờ khiến


⬅ Trước Tiếp ➡