Chương 15
sau sẽ dần buông xuống được. “Minh Nguyệt.” Hắn đứng thẳng người, gọi
đồng tử đang đứng hầu ngoài cửa điện vào, “Thông truyền Phụng Chân điện, ta muốn bế quan nửa năm, ai tới cũng không gặp.”
==================================================
Thời gian nửa năm thoáng cái đã trôi qua, Trương Diễn từ từ mở ra hai
mắt, từ giữa ngày hè đã chuyển sang ngày đông giá rét. Ba ngàn dặm núi
Thương Lan tuyết trắng phủ đầy, vách đá dựng đứng thấp thoáng sau mây mù cũng đã bị tuyết phủ kín. Hắn cất bước ra khỏi điện, một trận gió lạnh
phả vào mặt, Trương Diễn cũng không thấy lạnh, chính là dù đứng giữa
trời đầy tuyết, trong tâm hắn là một mảng mềm mại, không hề có cảm giác
vắng vẻ.
“Chân quân.” Đồng tử đứng hầu ngoài cửa điện vội vàng chạy đến
chào hỏi. Trương Diễn há miệng thở dốc, trong lòng rõ ràng muốn hỏi tin
tức của người nọ, lời nói đã đến bên môi, lại nghẹn ở cổ họng, đành thản nhiên nói “Trong điện gần đây như thế nào, có phát sinh chuyện gì
không?” Đồng tử mang theo thần sắc kính cẩn đáp lời “cũng không có việc gì lớn, đúng rồi...” hắn bỗng nhiên nghĩ ra một chuyện, “Diệp sư thúc
một thời gian trước đã xuống núi lịch lãm.”
Đồng tử cúi đầu, một lúc lâu sau, mới nghe nam nhân dùng ngữ khí không chút phập phồng nói “Cũng tốt, ra ngoài lịch lãm, có thêm kiến
thức...” Rồi gặp được nam tử tuổi tác tướng mạo tương xứng, sẽ không còn xem lão gia hỏa như bản thân là bảo bối. Trương Diễng cũng không biết
trong lòng mình bây giờ là loại tư vị gì, hắn đứng tại chỗ hồi lâu mới
hồi thần, phất tay nói “Ngươi lui xuống đi.” Đồng tử ngẩn ra “Chân
quân ngài lại muốn bế quan nữa sao?” Trương Diễn còn chưa kịp trả lời,
cách đó không xa bỗng truyền đến một trận bước chân dồn dập, một đồng tử trong Phùng Chân điện vội vàng chạy tới, vừa thở hổn hển vừa nói “Mau Mau thông tri chân quân... Đã, đã xảy ra chuyện ”
“Xảy ra chuyện gì?” Mi tâm Trương Diễn nhảy dựng. Đồng tử đó đầu tiên
sửng sốt ngẩn người, sau mới vội vàng nói “Không tốt, chân quân, Diệp
sư thúc đã xảy ra chuyện ” ngày hôm nay, khi đang trực trong thần điện,
đồng tử đột nhiên phát hiện ngọc bài trong nội điện Phùng Chân điện bỗng nhiên phát ra ánh sáng chính là tín hiệu xin cầu cứu của đồ đệ, mà tín
hiệu này lại là do Diệp Huyên truyền đến. Trong điện không ai không
biết, vị Diệp sư thúc này là ái đồ của Trương chân quân, vạn lần không
thể xảy ra sơ suất.
Hắn vừa dứt lời, liến thấy Trương chân quân vốn bình tĩnh vô ba trong
nháy mắt đã thay đổi sắc mặt. Sau đó, hắn cảm thấy hoa mắt, thân ảnh
chân quân liền triệt để biến mất, nghĩ đến việc phải đi cứu Diệp sư
thúc, đồng tử kia không khỏi thắc mắc “Chân quân đi vội vàng như vậy,
cũng đâu biết Diệp sư thúc đang ở nơi nào?” Đồng tử canh giữ cửa điện
liền cười nói “Ngươi có điều không biết, trên người Diệp sư thúc đã
được chân quân thi ấn, hai người máu huyết tương liên, chân quân tự
nhiên biết được Diệp sư thúc đang ở đâụ”
Trương Diễn không hề biết đến cuộc nói chuyện giữa hai đồng tử, lúc
này cả người hắn đang tràn ngập lửa giận, trong lòng vừa giận lại vừa
sợ. Giận là vì Diệp Huyên gặp nạn, mà không dẫn động pháp ấn của bản
thân thi triển trên người nàng. Nếu như đồng tử kia không kịp báo cho
mình, nàng chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm. Sợ là vì không biết được tình
trạng hiện giờ của Diệp Huyên, chỉ cần nghĩ đến việc tiểu đồ nhi có khả
năng bị thương, Trương Diễn liền cảm thấy trong ngực một trận quặn đaụ