Nhìn người này có vẻ hung dữ, lại còn lạnh nhạt. . . Nhưng Hồng Loan cũng đâu có sợ, tuy nhiên chiều cao của cậu ta lại làm cô thấy ngột ngạt.
Một người lùn như cô mà phải đối mặt với chiều cao vượt trội kia, thật sự mà nói thì trong lòng cực kỳ khó chịu.
Hồng Loan động đậy ngón chân bị người ta dẫm phải, vẻ mặt nhanh chóng khôi phục như bình thường. Cô quay đầu nhìn sang một bên, thấy trên bàn bên cạnh có giẻ lau, cô bèn cầm chiếc giẻ trong tay và mở miệng nói: “Cậu đừng thổi nữa, để tớ dấp ướt giẻ rồi lau cho sạch.”
Hồng Loan nói xong liền đi về phía nhà vệ sinh.
Hồng Loan đi chưa tới một phút đồng hồ, lúc quay lại phòng để đồ đã không thấy người đâu, có lẽ Trường Giang đi vệ sinh. Cô cũng không để ý đến cậu ta, chỉ cúi đầu tập trung lau bàn ghế.
Sau khi lau sạch sẽ, Hồng Loan đang định đi ra ngoài nhìn xem Trường Giang đã quay lại hay chưa, nhưng cô vừa xoay người đã thấy cậu ta đứng dựa người vào cửa, hai tay đút túi quần, đầu hơi cúi.
Trường Giang thật là cao! Còn chưa đứng thẳng người mà đỉnh đầu chỉ cách khung cửa phía trên có một đoạn ngắn.
Đôi chân vừa dài vừa thẳng trong chiếc quần màu xám trắng, một chân cậu ta đứng thẳng, một chân hơi co lên tạo thành góc tù. Gương mặt góc cạnh với xương quai hàm quyến rũ, vừa điển trai lại nam tính. Nhìn từ trên xuống dưới, cả người cậu không hề có khuyết điểm.
Tiếng động nhỏ phía sau biến mất, Trường Giang quay đầu lại, ánh mắt hai người vô tình giao nhau. Hồng Loan lập tức phản ứng lại, hai tay cầm theo cái ghế rồi nói với Trường Giang: “Tớ xong rồi.”
Trường Giang lười biếng đứng thẳng người, cậu bước nhanh về phía Hồng Loan, sau đó vươn tai phải về phía cô.
Hồng Loan giật mình, nhưng cô cũng hiểu ý Trường Giang muốn gì, “Cậu bê giúp tớ cái bàn là được rồi.” Hồng Loan hơi dừng lại, cô đang định nói cảm ơn thì bị câu nói của Trường Giang làm cho lời muốn nói nghẹn lại ở cổ họng.
“Cậu nói nhiều quá.”
Lần đầu tiên bị người ta nói rằng mình “nói nhiều”, Hồng Loan bỗng ngây người như phỗng.
Giọng điệu nhàn nhạt của Trường Giang hiển nhiên không muốn nhiều lời, cậu trực tiếp lấy lại chiếc ghế từ tay Hồng Loan rồi úp lên mặt bàn, sau đó bê cả bàn cả ghế đi ra ngoài phòng.
Thiếu niên thường có sức lực khoẻ, cậu mới vừa cầm vào chân ghế đã khiến Hồng Loan phải buông ra hai tay.
Động tác của Trường Giang rất nhanh, cậu đi ở phía trước, Hồng Loan muốn đuổi theo nhưng khổ nỗi sải chân của cậu ta quá dài, mới đi được vài bước mà Hồng Loan đã bị thụt lại phía sau, dù cô có đi nhanh cũng không đuổi kịp.
Hồng Loan nhìn theo bóng dáng Trường Giang, lời “cảm ơn” ấp ủ từ nãy đến giờ vẫn ngập ngừng ở đầu lưỡi, dường như nó đang muốn tìm thời cơ thích hợp để đi ra khỏi miệng.
Trường Giang đi vào lớp học từ cửa sau, cậu đặt bộ bàn ghế vào chỗ trống, còn tiện tay bỏ cái ghế xuống cho Hồng Loan.
Mọi người trong lớp đang hi hi ha ha nói cười, thấy Trường Giang bê bộ bàn ghế vào lớp thì tất cả đều im lặng, ai cũng ngạc nhiên nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Trường Giang.