“Thầy muốn đổi chỗ ngồi hả thầy?”
“Em thích ngồi đây, em không muốn đổi chỗ đâu thầy ơi…”
“….”
“….”
Cả đám học sinh mồm năm miệng mười, người thì đặt câu hỏi, người thì kêu ca.
“Bây giờ là bây giờ, các em nhanh cái tay lên! Bảo lùi về sau thì lùi về sau, đừng có mè nheo nhiều!” Thầy Trần không thích lề mề, ông nâng cao giọng để thúc giục đám học trò.
Mọi người vội vàng lùi bàn về sau, chẳng mấy chốc mà phía trước đã dư ra một chỗ ngồi. Thầy Trần không nói gì nữa, ông nhanh chóng đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua phía cửa sau của phòng học, thầy Trần bỗng nhiên dừng lại, ông đứng bên cạnh cửa và nhìn vào bên trong lớp.
Đúng lúc này có một nam sinh đi về hướng cửa sau, thầy Trần nhìn lướt qua, sau đó vẫy tay gọi nam sinh: “Trường Giang, em đi ra đây với thầy.”
Thấy Trường Giang bị gọi ra ngoài, mấy nam sinh bắt đầu nhốn nháo tôi một câu cậu một câu, trên mặt mang theo ý cười vui sướng khi người gặp hoạ.
“Trời ạ, vừa khai giảng mà thầy Trần đã có chuyện tốt muốn tìm Trường Giang?”
“Hôm nay vận xui của Trường Giang… chỉ kém mỗi nước tìm đến tận cửa, ha ha”
“Còn có thể là chuyện gì được nữa? Chắc chắn là bị gọi đi làm cu li…”
“Ha ha ha, Trần Nam chỉ được cái nói đúng sự thật!”
“….”
Cu li trong miệng mấy nam sinh bây giờ đang đứng ở hành lang, trên mặt cậu nở nụ cười nhàn nhạt, “Thầy tìm em có chuyện gì vậy ạ?”
Thầy Trần vừa đi vừa giơ tay chỉ về phía Hồng Loan đứng ở đằng xa, ông nói với Trường Giang: “Em xuống phòng để đồ chỗ cầu thang tầng một, giúp bạn học mới bê một cái bàn lên lớp.”
Trường Giang đi phía sau thầy Trần, nghe thấy thầy giáo nói như vậy, cậu bèn liếc mắt nhìn về phía đằng xa, ý cười trên mặt dần dần biến mất.
“Vâng.”
Thầy Trần dẫn Trường Giang tiến lại gần, ông chỉ chỉ vào Trường Giang đang đứng ở phía sau, đồng thời dặn dò Hồng Loan.
“Hồng Loan, em đi theo Trường Giang để lấy ghế nhé.”
Nam sinh đứng sau lưng thầy chủ nhiệm có vóc dáng rất cao, còn cao hơn thầy hẳn một cái đầu. Hồng Loan nhìn nam sinh, sau đó ngoan ngoãn gật đầu nói: “Vâng thưa thầy.”
Thầy chủ nhiệm vào văn phòng, Trường Giang cũng không nói gì, cậu nhấc chân đi thẳng xuống dưới tầng một.
Hồng Loan cố ý để Trường Giang đi trước vài bước rồi mới đi theo, cô cúi đầu cẩn thận nhìn từng bậc cầu thang dưới chân.
Phòng để đồ dưới gầm cầu thang sẽ được các lớp thay phiên quét dọn, cho nên cửa không bao giờ khoá. Trường Giang đẩy cửa đi vào, nền nhà rất sạch sẽ, nhưng mặt bàn ghế lại bị phủ một lớp bụi dày.
Trường Giang nhíu mày, cậu ghét bỏ thổi lớp bụi bám trên mặt bàn, khiến bụi bẩn bay lả tả trong không khí. Trường Giang nhanh chóng lùi lại phía sau một bước theo bản năng.
---
Hồng Loan không để ý phía trước nên bị Trường Giang dẫm vào chân, cô đau đến nỗi kêu “Á” một tiếng.
“Xin lỗi.” Trường Giang vội vàng nhấc chân, giọng điệu xin lỗi nhàn nhạt của đối phương rơi vào tai Hồng Loan làm cô có cảm giác cậu không có thành ý.