⬅ Trước Tiếp ➡
"Bắt tiểu tam đúng không?" Lâm Hân đùa.
"Con sẽ bắt hết mọi người, vì tụ tập ẩu đả là không đúng." Ôn Chước nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Lâm Hân gắp một miếng vịt quay vào bát của cô, cười nói "Đúng rồi, bắt mẹ vào tù luôn. Đúng là bảo bối của mẹ, đứa con ngoan tuân thủ pháp luật. Đây, thưởng cho con một miếng vịt quay."
Đêm đó, Ôn Chước ghi lại chuyện đi mua vịt quay vào nhật ký của mình.
Việc viết nhật ký là một trong những cách bác sĩ tâm lý đề nghị để giúp cô điều chỉnh cảm xúc. Viết lại những điều vui vẻ mỗi ngày và đọc lại khi tâm trạng sa sút sẽ giúp cô cảm thấy tốt hơn.
Do mắc chứng rối loạn cảm xúc cùng với lo âu xã hội, Ôn Chước thường chỉ có hai trạng thái cảm xúc vui hoặc buồn, rất hiếm khi xen lẫn cảm xúc phức tạp.
Đêm đó, chú chó Samoyed lớn bước vào giấc mơ của cô, âu yếm cọ vào chân cô như cách nó làm với chủ nhân. Cái lưỡi hồng đáng yêu thè ra, cái đuôi vẫy tít khiến cô cười rạng rỡ trong mơ.
Những lần ra ngoài sau đó, cô không còn gặp lại cậu nam sinh dẫn chó.
Nhưng họ không mất nhiều thời gian để gặp lại.
Đầu tháng Tám, Trường Trung học số Một Tùng Thị khai giảng. Ôn Chước được mẹ đưa đến trường làm thủ tục nhập học.
Cô được xếp vào lớp 11 7, lớp chọn của khối tự nhiên. Giáo viên chủ nhiệm là cô Trương Hoa, một người phụ nữ ngoài bốn mươi, hơi mập, mỗi khi cười lại lộ ra hai lúm đồng tiền.
Trước đó, Lâm Hân đã gọi điện thông báo tình trạng của con gái. Cô Trương rất thông cảm và sắp xếp Ôn Chước ngồi ở hàng cuối, góc yên tĩnh của lớp học.
Tiết tự học buổi tối bắt đầu lúc bảy giờ, nhưng Ôn Chước đến lớp trước hai tiếng.
Phòng học sắp xếp ngay ngắn, ghế được đặt trên bàn, cửa sổ mở rộng đón nắng chiều vàng rực chiếu vào.
Gió mùa hè nóng bức thổi qua, làm rèm cửa phấp phới.
Ôn Chước lau mồ hôi trên trán, làn da càng thêm trắng nổi bật. Cô tìm chỗ ngồi của mình, hạ ghế xuống, cẩn thận lau sạch bàn ghế trước khi ngồi xuống.
Không có màn ra mắt hay tự giới thiệu thường thấy của học sinh chuyển trường. Ôn Chước lặng lẽ ngồi cuối lớp đọc sách, cho đến khi học sinh dần đông lên, tiếng cười nói ngày càng lớn, ai cũng đang kể về kỳ nghỉ hè của mình, chẳng ai chú ý đến cô bạn mới chuyển trường.
Thời tiết oi bức mấy ngày nay, cuối cùng cũng có một cơn mưa lớn bất chợt, làm không khí trong lớp càng thêm sôi động.
Đúng bảy giờ, chuông báo tiết tự học vang lên, một người bước vào lớp ngay lúc chuông đổ.
"Giang Gia Ngôn " Một giọng nữ nổi bật giữa tiếng ồn, "Cậu đến muộn rồi "
Nghe vậy, Ôn Chước bất giác ngẩng đầu, thấy một chàng trai bước vào.
Không giống lần trước, lần này cậu không dắt theo chó, mặc áo thun xanh lam nhạt và quần short đen, chân đi giày thể thao hàng hiệu trắng đen.
Ánh đèn trong lớp rọi lên khuôn mặt, đôi mắt sáng lấp lánh, cậu cười rạng rỡ "Lớp trưởng, ngày khai giảng, đừng nghiêm khắc thế chứ?"
Hóa ra cậu tên là Giang Gia Ngôn.
Một cậu bạn nữa bước vào, hét toáng lên "Chiếc ô Rolls Royce ngoài cửa là của ai thế? "
Lớp học ngay lập tức náo nhiệt hẳn lên. Có người trêu "Còn ai vào đây nữa, của cậu chủ Giang chứ ai "
Giang Gia Ngôn chỉ cười mà không giải thích, trở về chỗ ngồi.

⬅ Trước Tiếp ➡