⬅ Trước Tiếp ➡
Rồi ánh mắt cô ngước lên, nhìn thấy chủ nhân của chú chó – một nam sinh cao lớn. Cậu mặc áo ba lỗ và quần đùi rộng rãi, chân mang đôi dép lê màu đen. Mái tóc đen nhánh khẽ đung đưa trong gió, góc nghiêng gương mặt sắc sảo, sống mũi cao, đôi mắt và khóe miệng đều toát lên vẻ vui tươi. Cậu vừa ăn kem, vừa chăm chú xem chuyện náo nhiệt.
Chỉ khi ấy, Ôn Chước mới nghe thấy những tiếng cãi vã mơ hồ vọng lại.
Phát hiện ra trước cổng công viên nhỏ của khu chung cư, có người đang cãi nhaụ
Xung quanh có nhiều người đứng xem, cầm điện thoại quay phim, tiếng bàn tán liên tục vang lên, thi thoảng lại có tiếng người phụ nữ la hét chói tai.
Ôn Chước vốn không thích ồn ào, cũng không thích náo nhiệt, trước đây gặp phải cảnh này, cô sẽ đi vòng thật xa.
Nhưng lần này, ánh mắt cô dừng lại trên chú chó Samoyed và cậu nam sinh vài giây, không quay lưng bỏ đi ngay.
Chú chó ngoan ngoãn ngồi sát chân cậu, đôi tai mềm thỉnh thoảng giật nhẹ.
"Chàng trai trẻ, phía trước xảy ra chuyện gì thế?" Đột nhiên, một ông lão bước tới, vì thấp bé không nhìn được phía trước, ông hỏi cậu nam sinh cao lớn, "Người ta đánh nhau à?"
Giọng cậu mang theo chút thích thú, "Đúng vậy, vợ cả giữa phố đang xé tay đôi với tiểu tam, thật oai phong."
"Ồ, vậy tiểu tam là ai?" ông lão hỏi tiếp.
"Cô gái mặc áo ngắn tay hoa hồng nhạt kia."
"Sao cháu biết được?"
"Vì người vợ cả đó là mẹ cháụ" Cậu nam sinh trả lời, rồi tự bật cười.
Ông lão ngạc nhiên, thốt lên "Cháu không sợ mẹ cháu bị thiệt thòi à?"
"Không đâu, bà ấy có nhiều kinh nghiệm trong việc xử lý tiểu tam rồi." Cậu thanh niên không hề tỏ vẻ lo lắng, ăn xong que kem, còn quay đầu tìm thùng rác nhưng không thấy.
Ôn Chước đứng từ xa, lặng lẽ quan sát.
Cô chỉ thấy cậu nam sinh cắn que kem trong miệng, bước xuyên qua đám đông tiến về phía "chiến trường", chú chó Samoyed cũng theo sát.
Cậu ta cao ít nhất một 1m85, nổi bật giữa đám đông. Ánh chiều tà chiếu lên làn da trắng mịn, khiến cậu trông như được khoác lên lớp ánh sáng rực rỡ. Khi đến gần nhất, cậu kéo tay người phụ nữ đang giơ tay định tát cô gái áo hoa hồng nhạt. Nửa gương mặt trẻ trung, điển trai của cậu lộ ra, khóe môi vẫn giữ nụ cười, que kem còn cắn nơi miệng.
Ôn Chước nhón chân nhìn, thấy rõ người phụ nữ mà cậu kéo lại rất xinh đẹp, ăn mặc trang nhã. Còn cô gái đối diện, bị hai người đàn ông khỏe mạnh giữ chặt, khuôn mặt sưng đỏ, cúi gằm đầy tủi nhục.
Đây không phải là đánh nhaụ Chỉ là vợ cả mang theo vệ sĩ bắt tiểu tam giữa phố để dạy dỗ.
Ôn Chước không xem thêm, quay người đi đến tiệm vịt quay.
Khi trở về nhà, vừa đúng lúc dùng bữa tối, Ôn Chước đặt hộp vịt quay lên bàn rồi vào rửa tay.
Khi ra ngoài, cô nói với mẹ "Mẹ, con vừa thấy một người rất kỳ lạ trong công viên."
Lâm Hân đang bày bát đũa lên bàn "Sao kỳ lạ?"
"Mẹ của anh ta đang đánh tiểu tam, còn anh ta đứng giữa đám đông xem." Ôn Chước trả lời.
"Thật không ra gì, không biết giúp mẹ một tay." Lâm Hân bĩu môi, ngồi xuống hỏi "Nếu mẹ đánh tiểu tam thì con sẽ đứng về phía ai?"
Ôn Tông Nguyên vừa ngồi xuống đã trừng mắt nhìn vợ "Em nói linh tinh gì thế "
Ôn Chước suy nghĩ nghiêm túc một lúc, rồi trả lời "Con sẽ báo cảnh sát."

⬅ Trước Tiếp ➡