⬅ Trước Tiếp ➡
Từ nhỏ Liên Nhi và Hứa Phỉ đã học chung một thư viện, cũng coi như lớn lên cùng nhau. Năm Hứa Phỉ mười lăm tuổi, trong buổi yến tiệc hắn đột nhiên ho ra máu, phu tử của học đường sợ tới mức lập tức đưa hắn về nhà. Từ đó về sau, sắc mặt Hứa Phỉ luôn tái nhợt, thân thể cũng càng ngày càng gầy yếu, nghe nói căn bệnh này kéo dài không dứt, cả người vô cùng khó chịu. Trong khoảng thời gian ngắn, Hứa Phỉ đột nhiên trở thành ma ốm mà mọi người đều biết đến.
Một nam tử như vậy, tất nhiên không vừa mắt các thiếu niên thân thể cường tráng khác, Hứa Phỉ đành phải ngồi đọc sách một mình ngoài hành lang. Mấy lần Liên Nhi đi ngang qua, cảm thấy hắn đáng thương, cũng trò chuyện với hắn vài câu. Tính tình Hứa Phỉ ôn hòa, lại luôn mỉm cười nói chuyện với nàng, Liên Nhi không cảm giác được bất cứ tín hiệu nguy hiểm nào trên người hắn, bởi vậy nàng muốn kết thân với Hứa Phỉ.
Nhưng Trang Tài Thịnh khó có thể chấp nhận loại chuyện này, ngay cả Tiểu Mãn cũng khinh thường, không biết ánh mắt Liên Nhi bị làm sao.
Ngày hôm sau, Trang Liên Nhi mang theo tâm trạng xấu hổ tới học đường, thật trùng hợp, hôm nay nàng lại gặp mặt Hứa Phỉ.
Hiện giờ Hứa Phỉ sinh bệnh, đôi mắt đào hoa không còn phong lưu lãng mạn, chỉ dư lại chút thâm trầm, hơn nữa hắn thường xuyên ho khan, gò má ửng đỏ, thoạt nhìn cực kỳ đáng thương.
Hắn ngồi trong thư phòng xem văn chương của những học trò khác, mấy năm nay thân thể hắn không tốt, mỗi khi nhàn hạ đều tới học đường giúp phu tử kiểm tra bài tập. Hiện giờ trong phòng chỉ có một mình hắn, ngay cả thư đồng cũng không ở đây, trông hắn càng có vẻ cô đơn hơn.
Liên Nhi cho nha hoàn lui xuống, nhẹ nhàng gõ cửa: "Hứa công tử."
Hứa Phỉ nhìn rõ người tới, sắc mặt hơi nghiêm túc, thấp giọng nói: "Trang cô nương."
Trước kia hai người thường xuyên nói chuyện phiếm, Liên Nhi thuận thế tiến vào, Hứa Phỉ buông đồ vật trong tay, đột nhiên mở miệng hỏi: "Ta thấy nàng dường như không mấy vui vẻ, có chuyện gì sao?"
Liên Nhi rất thích nói chuyện với Hứa Phỉ, bởi vì hắn biết nhìn mặt đoán ý, trong lời nói cũng không mang theo mũi nhọn, mặc dù không liên quan tới mình nhưng hắn vẫn sẵn sàng lắng nghe những chuyện phiền lòng của nàng.
Liên Nhi thở dài: "Chắc hẳn huynh cũng biết chuyện xảy ra gần đây, phụ thân mẫu thân đều thúc giục ta thành thân."
Hứa Phỉ trầm mặc, tầm mắt lưu luyến trên mười ngón tay trắng như tuyết của Liên Nhi, sau một lúc lâu mới mỉm cười, lại giống như tự giễu: "Không tốt sao? Trang cô nương có dung mạo như hoa như nguyệt, nam tử trong thành đều tùy ý cô nương lựa chọn. Không giống như ta, e rằng cả đời này cũng chỉ là một tên vô dụng trói gà không chặt, cho nên mới chậm chạp chưa nói tới chuyện thành thân.. Cô nương và ta cũng coi như có giao tình, ta hy vọng cô nương có thể tìm được phu quân, bên nhau cả đời."
Liên Nhi cứng họng, tuy rằng Hứa Phỉ vẫn luôn mang bệnh nặng, nhưng hắn rất ít khi oán thán than phiền, sợ rằng chính những lời nói của mình hôm nay đã kích thích hắn.
Nàng lập tức sửa lời: "Huynh hiểu lầm rồi, ta cũng không muốn nhận phúc khí này!"

⬅ Trước Tiếp ➡