"Cái gì gọi là dịu dàng nghe lời, nam nhân như vậy quá mất mặt xấu hổ!" Trang Tài Thịnh giật mình: "Chẳng lẽ Liên Nhi thích mấy tiểu bạch kiểm (*) yếu đuối mong manh?"
(*) Ngụ ý chỉ những chàng trai da trắng, ngây thơ, mắt long lanh lóng lánh, dáng vẻ nhu nhược mềm yếu.
Trước kia Đại Hạ từng coi trọng những người đọc sách, thư sinh mặt trắng được săn đón theo đuổi nhiều nhất. Hiện giờ tuy rằng địa vị của văn nhân không giảm, nhưng phong tục dân gian dần dần cởi mở, thú vui khuê phòng cũng được mọi người dần coi trọng. Những nam tử can đảm mạnh mẽ, thân thể cường tráng mới là đối tượng được ưu tiên hàng đầu.
Nếu phu thê thành thân mà chuyện chăn gối không hòa hợp, truyền ra ngoài mọi người sẽ chê cười nhà trai vô dụng.
Trái tim Trang Liên Nhi hơi thắt lại, giọng điệu kiên định: "Đúng vậy thưa phụ thân, nữ nhi thích dạng thư sinh yếu đuối."
Trang Tiểu Mãn đã sớm ở ngoài cửa nghe lén một hồi lâu, rốt cuộc nhịn không nổi, đẩy cửa tiến vào: "Tỷ tỷ! Muội không cho phép! Tỷ không được gả cho thư sinh!"
Trang Tiểu Mãn nhỏ hơn Liên Nhi bốn tuổi, còn có một người ca ca sinh đôi tên Trang Thành Tắc. Mặc dù Tiểu Mãn còn nhỏ tuổi, nhưng nói chuyện lại đanh đá vô cùng, nàng chống tay lên eo quở trách: "Tỷ tỷ, nhà chúng ta tiền tài bạc triệu, không cần người khác trợ cấp, nếu tỷ gả cho một nam nhân ngay cả chuyện chăn gối cũng không hầu hạ được tỷ, tốt nhất là không nên gả!"
Trang Tài Thịnh nhìn tiểu nữ nhi mới mười bốn tuổi, đau đầu nói: "Tiểu Mãn, con mới bao nhiêu tuổi, đừng xen vào chuyện của tỷ tỷ."
Trang Tiểu Mãn nhỏ mà lanh, chạy đến bên người Liên Nhi năn nỉ: "Tỷ tỷ cần phải suy nghĩ thật kỹ nha."
Sắc mặt Liên Nhi có phần lúng túng: "Mau trở về làm bài tập của muội đi, tỷ tỷ tự có quyết định."
Trang Tài Thịnh vội vàng bắt được trọng điểm: "Quyết định gì?"
"Con --" Dưới cái nhìn chăm chú của hai người, Liên Nhi không kịp lựa lời, nói năng bậy bạ: "Con thích Hứa Phỉ!"
Nghe thấy cái tên này, không chỉ Trang Tài Thịnh trực tiếp đứng dậy, ngay cả Tiểu Mãn cũng há to miệng, có thể nói là nghẹn họng nhìn trân trối, sắc mặt vô cùng xuất sắc.
Cái tên Hứa Phỉ cũng không còn xa lạ với mọi người tại kinh thành.
Năm đó trong giới văn chương trăm hoa đua nở, muôn nhà tranh nhau, Hứa Quảng Văn là người dẫn đầu, từng được ca tụng một chữ đáng giá ngàn vàng, mà Hứa Phỉ, chính là nhi tử của ông.
Xuất thân từ dòng dõi thư hương, mẫu thân cũng là mỹ nhân nổi tiếng thời đó, tất nhiên Hứa Phỉ cũng có vẻ bề ngoài vô cùng tuấn tú, mặt như quan ngọc (*), mũi cao môi mỏng, đôi mắt đào hoa, tài học cũng không thua kém gì phụ thân, một tay văn chương xuất sắc.
(*): Ngọc trang sức trên mũ, thường chỉ người đàn ông có dung mạo đẹp.
Nhưng người như vậy, lại không biết mắc phải căn bệnh kỳ quái gì.