Ninh Chu không có kinh nghiệm, theo bản năng cọ qua cọ lại trên quყ đầu. Vẻ mặt của Từ Yến bị cậu chọc đã trở nên hung bạo, nhưng hắn vẫn muốn kiềm chế du͙c vọng, đóng giả là một con cừu non ngơ ngác,
“Ninh Ninh muốn anh giúp không? Em có thể chứ? Em không cần áp lực, anh sẽ coi như không biết gì hết.”
“Không cần, đừng nhìn em, nhắm mắt lại đi.” Tự ti cơ thể đang lỏa lồ trước mắt Từ Yến, đối phương lại còn nhìn vào cái hoa huyệt xấu xí đang ăn lấy côn thịt của hắn. Ninh Chu vội che mắt hắn lại, ngang ngược tuyên bố mệnh lệnh.
Ở trên người Từ Yến cọ càng lâu, cơn ngứa trong cơ thể lại càng tăng lên chứ không giảm.
Ninh Chu lấy hết can đảm, hạ thấp người xuống, cố gắng thả lỏng cơ thể ăn lấy côn thịt của người đàn ông.
“A ha......Lấp đầy rồi....hoa huyệt rách mất, đau quá.....Anh à, đau quá, từ bỏ......” Rõ ràng là cậu cưỡng gian Từ Yến, còn ở đó nũng nịu than đau.
Từ Yến thật muốn chơi chết cậu.
Quყ đầu chạm phải một tầng lá mỏng. Ninh Chu đau đến mức run rẩy. Cơ thể vừa định thối lui thì đột nhiên eo bị người đàn ông vịn chặt.
“Ninh Ninh, phía dưới em còn đang chảy nước, muốn bỏ dở giữa chừng sao?” Côn thịt mạnh mẽ đâm vào trong. Máu tươi chảy ra, Ninh Chu giống như con thiên nga bị gãy cãnh, mềm mại ngã vào lòng người đàn ông.
Côn thịt còn đang không ngừng dò xét bên trong cơ thể, Ninh Chu đã mất đi quyền chủ động trong trận này.
Từ Yến ban đầu còn cố kỵ lần đầu của vợ nên di chuyển rất chậm, nhưng tiếng thở dốc nhè nhẹ của Ninh Chu ở bên tai, khiến du͙c vọng ở đáy lòng hắn bị gợi lên.
Người đàn ông vịn lấy cái mông, bế bổng cậu lên, quყ đầu thuận thế đâm vào tận miệng tử cung.
Rồi sau đó, hắn vừa cắn vú vừa mạnh mẽ đâm rút cái miệng nhỏ kia.
“A, sướng quá, Ninh Ninh, anh đâm đến đâu em rồi? Sao lại nhiều nước như vậy? Có phải hỏng rồi hay không? Anh lấp kín cho anh, lấp kín thì sẽ không chảy nước nữa. Ninh Ninh, đừng sợ, có anh dây.” Từ Yến cố tình đâm rút miệng tử cung, Ninh Chu bị hắn dỗ dành đến sửng sốt. vốn dĩ còn đang sợ tư thế này, giờ đầu óc đã quay cuồng lạc lối, thậm chí còn áy náy nghĩ, anh không hiểu gì hết mà vẫn chịu chơi mình, nên báo đáp lại cho anh như nào đây?
“Ninh Ninh sao lại không nói lời nào, nơi chảy nước rất khó chịu à? Đừng sợ, anh lập tức kéo căng nó ra.” Sau đó hắn liên tục đâm rút vào tử cung, vợ dâm đãng mỗi ngày đều phải chứa tinh dich của hắn, không được đi đâu hết, mỗi ngày đều phải để cho hắn thao đến khi bụng trướng căng vì tinh dich.
“Ưm ha......Đúng vậy, anh à, sâu quá, có phải bị chơi hỏng rồi không.....Thật là khó chịu......” Ninh Chu tránh né sự gắm cắn của người đàn ông, bị chơi sung sướng đến thất thần, chỉ còn thấy mỗi trần nhà.
“Hỏng rồi, hỏng rồi mới tốt, sau này Ninh Ninh sẽ không còn chảy nước nữa, Ninh Ninh không vui sao? Hay là Ninh Ninh thích nơi này chảy nước, giống như một con chó cái, không khống chế được nước tıểu?” Nghĩ tới cảnh Ninh Chu bị mình chơi đến mức tiểu ra, côn thịt của Từ Yến hưng phấn trướng to thêm một vòng.
Chơi chết em, vợ dâm đãng, chơi chết em, không để em xuống giường nữa.
“.....Ninh Ninh không phải chó cái, a ha......” Đầu óc Ninh Chu hỗn độn, chỉ nghe được mỗi câu này của Từ Yến, mơ mơ màng màng phản bác lại.
“Không phải chó cái thì là gì, là bồn tinh của chồng sao?” Từ Yến biết vợ bị mình chơi ngốc rồi, không chút cố kỵ khıêu khích. “Nhìn xem, chân Ninh Ninh kẹp thật chặt, eo của chồng sắp bị em kẹp gãy rồi, đúng là bồn tinh tham ăn mà.”
Bồn tinh cái gì đó, cậu không chút phản ứng lại, hoa huyệt, bầu vú đong đưa, tất cả đều ngây ngốc để người đàn ông dâm lσạn.
“A ha.....Sướng quá......Chạm tới rồi, anh à, chạm tới rồi.......Sướng quá.....” Miệng tử cung bị quყ đầu liên tục đâm rút. Ninh Chu không biết đó là gì, bất lực khóc nức nở, kẹp chặt lấy côn thịt của người đàn ông đang điên cuồng nhấp hông.
“Ha, muốn bắn......vợ dâm đãng, bắn cho em, đều bắn cho em có được không?” Cái miệng nhỏ cũng bị hắn hung hăng va chạm như miệng tử cung, không ngừng mấp máy. Hô hấp Từ Yến ngày càng nặng, đột nhiên hắn khẽ rên lên rồi bắn vào trong cơ thể Ninh Chu.
Đồng thời Ninh Chu trên người hắn cũng căng cứng cả người, mũi chân căng chặt lại, miệng tử cung co rút phun ra một đợt dâm dịch.
“Bảo bối thật dâm đãng.” Hoa huyệt sung sướng chảy ra rất nhiều chất dịch trắng đu.c, còn trộn lẫn một ít máu. Từ Yến lưu manh huýt sáo một cái, không kiêng kị nhìn Ninh Chu.
Kết thúc du͙c vọng Ninh Chu bất chợt cảm thấy ngại ngùng. Đang định xin lỗi, thì thấy phía dưới côn thịt còn dính rất nhiều chất dịch màu trắng.
“Anh, anh còn chưa xong sao,” giọng của Ninh Chu trở nên khác lạ, hoa huyệt vừa mới làm xong còn đang liên tục đóng mở.
“Không sao.” Từ Yến mỉm cười với cậu, “Ninh Ninh còn khó chịu không? Côn thịt rút ra rồi, còn chảy nước không?”
Ninh Chu cúi nhìn hoa huyệt của mình. Tinh dich trắng đu.c bắn rất sâu, đang chậm rãi chảy ra ngoài. Chất lỏng sền sệt vương vãi bên dưới, hoa huyệt thật sự không còn chảy nước nữa.
Ninh Chu cảm kích nhìn Từ Yến, lại áy náy nói. “Anh, có phải em làm dơ anh rồi không? Thực xin lỗi, anh muốn đánh muốn chửi, đều tùy anh. Có điều, có thể đừng đuổi em đi hay không, em chỉ có anh.”
“Không sao, anh không trách em.” Từ Yến xoa xoa đầu cậu. Mái tóc cậu của người con trai rất ngăn, sau một đợt làm t̠ình giờ đã khô rồi.
“Đi ngủ đi, đừng suy nghĩ bậy bạ, anh mãi mãi cho em ở bên cạnh anh.”
“A......Anh, anh thật tốt, em rất thích anh.”
Rõ ràng chỉ là lời nói lúc vui sướng, nhưng Từ Yến vẫn cảm thấy máu trong người dâng lên.
Thích anh? Vậy Ninh Ninh phải thích anh cả đời, nếu không, sẽ trói Ninh Ninh lại, không được đi đâu hết.