“Ưm ha.” Ninh Chu tắm rửa ở trong phòng tắm. Bọt biển trắng xóa phủ kín cơ thể cậu, cậu chậm rãi ngân nga.
Đột nhiên, tai cậu ửng hồng, chân kẹp chặt lại, giống như một con nai con bị dọa sợ, hoảng loạn nhìn xung quanh.
Trong phòng không có ai, có thể, có thể sờ chút đúng không?
Ninh Chu khom lưng, ngượng ngùng banh mép âm hộ ra.
Gần đây phía dưới của cậu luôn ướt đẫm, vào ban ngày, quần lót dính đầy những chất lỏng màu trắng.
Ninh Chu tò mò ngửi thử, mùi tanh tanh. Nếu cậu đã từng làm t̠ình, sẽ nhận ra đó chính là tinh dich của đàn ông. Nhưng Ninh Chu không biết gì hết, chỉ hoảng hốt cầm quần lót vào trong phòng tắm giặt. Cậu còn tưởng bản thân mộng xuân, không kiềm được chảy nước.
Cậu nghĩ, xoa xoa một chút, chắc sẽ giảm bớt đi?
Cậu ngây ngô tách mép âm hộ ra, dựa theo những hiểu biết ít ỏi của mình, vươn ngón tay đâm vào hoa huyệt.
Hoa huyệt còn chưa được khuếch trương, vừa chặt lại vừa khô. Ninh Chu chỉ mới đâm vào một chút, đã đau đến mức sắc mặt trắng bệch.
“Thật kỳ quái.” Cậu xoa xoa mép âm hộ của mình, tò mò nghĩ. Nếu đau như vậy, sao lại còn có người thích làm chứ?
Cậu ngốc nghếch nghĩ mãi không ra, chỉ đành lấy vòi hoa sen xịt bừa bãi ở phía dưới mình.
Vừa vệ sinh xong, thì Từ yến trở lại.
Bởi vì có vợ hiền, nên Từ Yến chuyển giao rất nhiều công việc cho cấp dưới, để mình được nhàn nhã ở nhà làm bạn với bảo bối.
Ninh Chu hôm nay rất tự nhiên đi qua, đón lấy áo khoác của hắn, treo lên giá áo.
“Anh, hôm nay vất vả rồi.” Nói xong cậu còn ôm người đàn ông một cái.
Đây là Từ Yến dạy cho cậu. Từ Yến biết vợ hắn là một đứa trẻ mồ côi, không được tiếp thu giáo dục đàng hoàng, nên luôn tìm cách để chiếm tiện nghi của vợ.
Lúc ban đầu Ninh Chu còn ngượng ngùng, bây giờ đã trở nên chủ động. Thậm chí ngày nào mà không ôm, cậu còn mím môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, im lặng nhìn Từ Yến.
“Mới tắm xong à? Sao không lau khô chút, tóc vẫn còn đọng nước này, lỡ em bị cảm thì làm sao bây giờ? Cơ thể em lại không tốt.”
Những sợi tóc mềm mại còn dính nước ướt đẫm. Ở xương quai xanh mảnh khảnh của Ninh Chu còn đọng lại một vũng nước nhỏ.
Vợ thật gầy.
Từ Yến thầm nghĩ, lấy khăn lông qua lau cho cậu.
Động tác trên đầu rất nhẹ nhàng, mùi hương của Từ Yến bao trùm lấy cậu. Khiến cho Ninh Chu cảm thấy choáng váng, ngần cổ trắng nõn phía sau ửng hồng.
Thật muốn tiến thêm một bước.
Ninh Chu không nghĩ mình lại nảy sinh ra suy nghĩ này. Vốn dĩ mặt đang bình thường cũng bắt đầu đỏ lên.
Ninh Chu, mày suy nghĩ gì vậy. Đây chính là Từ Yến, là bạn tốt của mày. Sao mày có thể nghĩ như vậy với anh ấy.
Nhưng mà, những cảnh trong giấc mộng xuân đó ngày càng hiện thực hóa.
Từ Yến ôm cậu, ở trên sô pha này, hôn cậu, chiếm lấy cậu. Côn thịt to lớn của Từ Yến đâm vào cái hoa huyệt mà ngón tay của cậu không chen vào nổi. Hắn vừa cắn đầṳ vú của cậu, vừa gọi cậu là bảo bối. Giọng điệu vô cùng dịu dàng.
“Ninh Ninh, em làm sao vậy? Trên người nóng quá.” Bàn tay to áp lên trán cậu, giọng của Từ Yến chứa đựng sự quan tâm.
Ninh Chu hoảng loạn muốn chạy trốn, lại bi thương phát hiện ra, chỗ sô pha mình ngồi đã ướt đẫm dâm dịch.
“Anh,” đôi mắt tròn xoe của cậu ngập nước. Cậu nắm chặt lấy góc áo Từ Yến, giống như một người bạn nhỏ làm sai.
“Anh có thể giúp em một chuyện được không?”
“Ninh Ninh em nói đi, cái gì anh cũng sẽ làm cho em.” Mùi vị tanh ngọt của dâm dịch không cách nào lọt khỏi khứu giác của giả dị năng được. Từ Yến nhìn xuống phần thân dưới đáng thương của chú mèo nhỏ, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Bảo bối nuôi lâu như vậy, cuối cùng cũng ăn được rồi.
Ninh Chu đứng lên, cởi quần mình ra. Dùng giọng điệu vô cùng ngượng ngùng nói, “Anh, em chảy nước rồi. anh có thể dùng cái kia của anh chơi em hay không.”
“Cái gì? Ninh Ninh muốn cái gì cơ?” Từ Yến vờ bình tĩnh nhìn dâm dịch của Ninh Chu.
“Chính là, chính là côn thịt của anh, côn thịt của anh đó ” Ninh Chu cực kì áy náy. Anh đối với mình tốt như vậy, mình lại nghĩ tới anh mà phát dục, còn ở nơi này cầu xin anh dùng côn thịt chơi mình.
Mình thật là dâm đãng quá.
Ninh Chu vô cùng tuyệt vọng.
Nhưng mà, hoa huyệt ngứa quá, rất muốn bị anh đâm vào. Lần trước nhìn thấy côn thịt của anh, lớn như vậy, thô như vậy. Bị chơi nhất định sẽ rất sướng. Cũng không biết ai có thể may mắn có được anh.
Ninh Chu vừa ngại lại vừa nứng, không biết lấy đâu ra sức lực, đẩy Từ Yến ngã trên mặt đất, cởi quần hắn ra, tự mình ngồi lên.
“A, thật lớn.” Rõ ràng đã từng nhìn thấy, nhưng Ninh Chu vẫn cảm thấy ngạc nhiên.
Cậu ngồi trên đùi người đàn ông, không kiềm được chảy ra dâm dịch. Chất lỏng ấm áp chảy xuống đùi, trong mắt Từ Yến hiện lên một ý cười.
“Anh, anh đừng nhúc nhích, em rất nhanh sẽ làm xong, ngàn vạn lần đừng nhúc nhích.
Chịu đựng ngại ngùng, Ninh Chu ngồi xổm trên không, cúi đầu tách môi âm hộ ra, dùng hoa huyệt trơn trượt cọ cọ lên quყ đầu.
Hoa huyệt vừa chạm tới quყ đầu, chất dịch ở quყ đầu đã chảy vào trong cơ thể.
“Nóng quá.” Cậu ủy khuất nói.